Đoan Đoan

Chương 11

17/04/2025 15:04

Cái ch*t mà tôi tưởng tượng đã không đến.

Tiếng thở dài như vô hình đã chặn Trương Tùng lại.

Tôi mở mắt, phát hiện anh ta đang co rúm người trong đ/au đớn, giãy giụa vài cái rồi nhận ra mình bị giam cầm trong lớp vỏ x/á/c thịt.

...

Một tiếng thở dài nữa vang lên.

"Đói... đói quá!!!" Anh ta gào lên thảm thiết, thân thể vặn vẹo dị dạng. Q/uỷ ngoẹo đầu từ từ tách khỏi thể x/á/c Trương Tùng.

Sau khi thoát ra, ánh mắt q/uỷ vật không đảo qua tôi hay Trương Tùng.

Nó dán ch/ặt vào cánh cửa phía sau lưng tôi như bị thôi miên.

Trương Tùng lắc lư cái đầu căng phồng, loạng choạng lao tới: "Mẹ kiếp, ch*t đi!"

Vẫn không thành công. Một người đàn ông vạm vỡ đã chộp lấy cổ tay anh ta.

"Cái trò gì thế? Giữa ban ngày ban mặt dám đ/á/nh phụ nữ trước mặt bao người?!"

Anh chàng lực sĩ xô anh ta ngã dúi dụi. Giờ tôi mới nhận ra xung quanh đã tụ tập đông người từ lúc nào.

Họ vây thành vòng tròn, chỉ trỏ vào chúng tôi.

À phải rồi, ngôi chùa này nằm giữa trung tâm thành phố, vốn rất đông người qua lại.

Thế mà nãy giờ tôi chẳng thấy bóng người nào.

Hóa ra là lớp màng ngăn cách do q/uỷ tạo ra, giờ đã tan biến.

Trương Tùng bị dân tình lên án, mặt mày tím tái như gan lợn.

"Còn không cút? Tao gọi cảnh sát đấy!" Gã cơ bắp trừng mắt nhìn anh ta, loại đàn ông đ/á/nh phụ nữ là thứ gã gh/ét nhất.

Đồ hèn.

Trương Tùng hiểu cơ hội vàng đã vuột mất, chỉ tay về phía tôi rồi bỏ đi trong phẫn nộ.

Tôi biết anh ta sẽ tìm cơ hội khác, chừng nào tôi còn sống hoặc anh ta còn tồn tại.

Trương Tùng bỏ chạy, đám đông tản đi. Người đàn ông tốt bụng đỡ tôi đứng dậy.

"Cảm ơn anh." Tôi không yên lòng cảm ơn anh ấy.

Phía sau cánh cửa, tiếng gọi vọng vào tâm can tôi thôi thúc.

"Vào đây đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
10 Tắt đèn Chương 8
12 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm