Luồng bình luận cũng tỏ ý nghi hoặc:
[Chẳng lẽ tên đứng đầu bảng Lục Tắc không phải yêu cái nhìn đầu tiên với boss trò chơi kinh dị, mà là có ẩn tình khác?]
[Sao lại có cảm giác giữa hai người họ có một sợi dây liên kết rất sâu sắc vậy?]
[Câu "trái tim của anh đã trao cho em" là thế nào? Văn học về kẻ th/ù truyền kiếp không nên là thế này chứ!]
Lòng tôi rối như tơ vò. Trong đầu hồi tưởng lại ánh mắt mất mát, bàng hoàng của Lục Tắc, trái tim tôi cũng đ/au nhói theo hắn.
Không nên như vậy. Tôi là búp bê, sẽ không nảy sinh tình cảm của con người.
Thế giới tình cảm của tôi đáng lẽ phải là một màu xám xịt.
Tôi trốn trong phòng. Lục tìm những món đồ của mình trước khi vào phó bản.
Trong chiếc hộp phủ đầy bụi bặm, chỉ đựng một bức ảnh đã ố vàng.
Trong ảnh là một cậu bé g/ầy gò, ốm yếu đang ôm một con búp bê rá/ch nát tả tơi.
Trên người cậu bé đầy những vết bầm tím. Nhưng nụ cười lại rạng rỡ lạ thường.
Tôi liếc nhìn bản thể của mình. Giống hệt con búp bê trong bức ảnh.
Hóa ra, là tôi đã quên mất Lục Tắc rồi.
Sự quên lãng này, thấm thoắt đã nhiều năm trôi qua.