Sau khi mẹ Giang Dự An nhập viện, tôi thường xuyên đến b/ệnh viện.
Ban đầu, Giang Dự An không cho tôi đến.
Cậu ấy nói: "Cậu đã giúp đỡ nhiều lắm rồi."
Tôi đáp: "Tôi không phải đến để giúp đỡ."
"Tôi đến để ăn chực căng tin b/ệnh viện thôi."
Giang Dự An rõ ràng không tin. Nhưng ba tên Chu Hưởng lại tin. Thậm chí bọn họ còn đi theo.
Lý Chu ăn xong món cà tím kho của căng tin b/ệnh viện, đá/nh giá một cách nghiêm túc: "Ngon hơn căng tin trường."
Triệu Vô Dạng gật đầu: "Sau này mở quán cơm, mình có thể nghiên c/ứu hương vị này."
Chu Hưởng nhìn về phía cửa phòng b/ệnh, hạ thấp giọng: "Chúng ta có làm phiền Giang Dự An không nhỉ?"
Tôi nói: "Các cậu cứ nói nhỏ thôi là được."
Thế là ba tên đó đi đứng rón rén. Giống như ba chú chó Husky đang cố ngụy trang thành mèo vậy.
Khi mẹ Giang Dự An tỉnh lại, nhìn thấy một hàng nam sinh cấp ba đứng trong phòng b/ệnh. Bà ngẩn người.
Tôi vội vàng giải thích: "Cô ơi, bọn con là bạn học của Giang Dự An ạ."
Chu Hưởng lập tức cúi chào: "Chào cô, trước đây con không phải người tốt, nhưng con đang sửa đổi ạ."
Lý Chu cũng cúi chào: "Chào cô, sau này con muốn đi sửa xe ạ."
Triệu Vô Dạng tiếp lời: "Chào cô, sau này con muốn mở quán cơm ạ."
Mẹ Giang im lặng. Rồi bà mỉm cười. Nụ cười của bà rất dịu dàng: "Đều rất tốt."
Mắt ba tên đàn em sáng rực lên. Có lẽ bọn họ hiếm khi được người lớn khẳng định một cách nghiêm túc như vậy.
Sau ngày hôm đó, bọn họ đến b/ệnh viện càng thường xuyên hơn.
Chu Hưởng kể cho mẹ Giang nghe những câu chuyện cười ở trường.
Lý Chu giúp sửa cái bánh xe nhỏ bị kẹt cạnh giường b/ệnh.
Triệu Vô Dạng mang theo canh tự hầm.
Tuy lần đầu tiên hầm mặn như nước biển đầu th/ai. Nhưng mẹ Giang vẫn uống hai ngụm, bảo rằng: "Có lòng rồi."
Triệu Vô Dạng ra ngoài rồi lén lau nước mắt.
Cậu ta tưởng không ai thấy. Nhưng tất cả chúng tôi đều thấy.
Giang Dự An đứng ở phía bên kia hành lang, ánh mắt rất dịu dàng.
Tôi bước đến bên cạnh cậu ấy: "Có ồn quá không?"
Cậu ấy lắc đầu: "Khá náo nhiệt."
Tôi nhìn cậu ấy.
Cậu khẽ nói: "Nhà đã lâu lắm rồi không náo nhiệt thế này."
Lòng tôi thắt lại.
Hệ thống lần này không phát ra điểm ngược nào.
Nó chỉ lặng lẽ thông báo: [Chỉ số chữa lành tập thể tăng lên.]
Tôi hỏi nó: "Có phải ngươi cũng thấy như vậy tốt hơn không?"
Hệ thống phải mất một lúc lâu mới trả lời: [Theo quy định, thế giới truyện ngược cần duy trì sự biến động cảm xúc cường độ cao.]
Tôi đáp: "Vui vẻ cũng có thể gây biến động mà."
Hệ thống không nói gì.
Tôi tiếp tục: "Ngươi xem nồi canh của Triệu Vô Dạng đấy, uống một ngụm là cảm xúc biến động dữ dội biết bao nhiêu."
Hệ thống: […]
Nó lí nhí: [Quả thật là vậy.]