Dụ Ân à, anh có gi/ận em.

Nhưng trên đời này, điều anh sợ nhất, chính là em rơi nước mắt.

11.

Chúng tôi quấn lấy nhau suốt dọc đường vào đến phòng ngủ.

Như kẻ khô cạn cuối cùng cũng gặp được mưa ngọt.

Nỗi nhớ trút xuống tôi, dội đến không còn chỗ trốn.

Nụ hôn của cậu ấy liên tục rơi xuống môi tôi, gò má, bên cổ.

Dục hỏa bùng lên, nhưng tôi nghiêng đầu, nhìn thấy trên sofa chiếc sơ mi mà cậu bé kia vừa thay ra.

Như bị giáng một gậy vào đầu, tim đ/au như bị x/é.

Tôi đưa tay đẩy Đồng Dụ Ân đang cúi người hôn tôi.

“Đeo bao đi.”

Khi con người đ/au đớn, sẽ muốn làm đối phương cũng đ/au theo.

“Tôi sợ bẩn.”

Cậu ấy nhìn chằm chằm vào mặt tôi, đưa tay chạm lên môi tôi, day nghiền chậm rãi, tôi cảm giác môi mình sắp rỉ m/áu vì bị cậu ấy bóp nát.

“Anh thì không bẩn sao, Phó Tầm An?”

Tôi nhắm mắt, cười lạnh một tiếng:“Đúng vậy, tôi cũng bẩn. Vậy Đồng tổng còn ngủ với tôi làm gì?”

“Chẳng lẽ cậu không biết tôi đã từng với người đàn ông khác…”

“C/âm miệng.”

Cậu ấy xâm nhập không chừa đường lui, tôi ngửa cổ như hấp hối, bị cậu ấy cắn ch/ặt lấy yết hầu.

Trong sự giày vò, tôi như sắp tan thành tro bụi trong vòng tay cậu ấy.

Khoái cảm cực độ dâng lên như thủy triều, từng đợt từng đợt cuộn trào.

Nhưng khi thủy triều rút đi, chiếc sơ mi trắng kia vẫn trơ trẽn đ/âm thẳng vào mắt tôi.

Cậu ấy ở phía sau, ôm tôi rất ch/ặt.

Nhận ra tôi đang nhìn gì, một nụ hôn lướt qua bên tai tôi.

Cậu ấy hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Tôi nuốt nghẹn nơi cổ họng:“Không có cảm giác gì.”

“Tôi có thể đi chưa?”

Chạy đi. Đi đâu cũng được. Đừng để tôi ở lại đây, tiếp tục ảo tưởng về những dịu dàng đã từng xảy ra.

Nhưng cậu ấy hằn học mở miệng: “Tôi nói một đêm, không phải một lần.”

Đồng Dụ Ân vốn đã rất đi/ên cuồ/ng trên giường, mà đêm nay thì đi/ên đến mức vượt giới hạn.

Ý thức tôi mơ hồ, câu “anh ơi” vang lên ở thời khắc chạm đỉnh kia, có lẽ chỉ là ảo giác của tôi.

Khi tôi tỉnh lại, cậu ấy đã tỉnh rồi, chỉ là không nhúc nhích, lặng lẽ ôm tôi.

Tôi định ngồi dậy, cánh tay ôm eo tôi siết ch/ặt hơn, như một sự níu giữ.

Cuối cùng vẫn buông ra.

Cậu ấy ngồi trên giường, nhìn tôi bước vào phòng tắm, nhìn tôi mặc quần áo, nhìn tôi sắp rời đi.

Trước đây tôi rất thích đôi mắt của Đồng Dụ Ân — luôn trong veo, sáng rõ.

Còn bây giờ, như bị bao phủ bởi một màn sương xám xịt, vô cớ buồn bã.

“Đồng tổng, lời nói của cậu còn tính không?”

Cậu ấy nằm xuống, quay lưng về phía tôi, chui vào trong chăn, giọng nói nghẹt đi: “Cút.”

12.

Tôi rời khỏi nhà cậu ấy, bỗng toàn thân rã rời, men theo tường trượt xuống.

Tôi ngồi xổm ở góc tường, tay r/un r/ẩy châm th/uốc.

Cảm giác hụt hẫng sau khi thân mật đến tận cùng rồi đột ngột bị kéo ra, cảm giác gh/en t/uông không có tư cách cũng không có lập trường.

Tất cả hóa thành nỗi đ/au không thể diễn tả.

Cuốn lấy tôi, khiến tôi không biết phải đi đâu.

Hút xong một điếu th/uốc, tôi ôm ng/ực, chậm rãi đứng dậy.

Rồi sẽ ổn thôi.Rồi sẽ ổn thôi mà.

Tôi lại tự thôi miên mình như thế.

Tôi tưởng mọi chuyện đã khép lại.

Đồng Dụ Ân không phải người x/ấu, cậu ấy sẽ giữ lời.

Nhưng nhà cung ứng hợp tác lâu năm của chúng tôi lại đột nhiên hủy hợp đồng vào đúng lúc này.

Thà trả tiền vi phạm, cũng không chịu tiếp tục hợp tác.

Tôi kiệt sức thương lượng với họ:“Giám đốc Triệu, không phải chuyện tiền vi phạm, là hợp đồng với khách hàng chúng tôi đã ký xong rồi, ngài đột ngột hủy như vậy, trong thời gian ngắn chúng tôi cũng khó tìm nhà cung ứng mới.”

“Như thế chẳng phải là chẳng có lợi cho ai sao?”

Bên kia ấp úng, cuối cùng mới nói:“Phó tổng, thật ra cũng không phải tôi muốn làm vậy.”

“Dạo gần đây… có phải ngài đắc tội với ai không?”

Một cuộc điện thoại chẳng giải quyết được gì, tôi đặt máy xuống, đối diện là hai ánh mắt đầy lo lắng.

“Sao rồi?”

Tôi lắc đầu.

Trình Nghiên tức gi/ận đ/ập bàn: “Đồng Dụ Ân rốt cuộc muốn gì? Cùng lắm chỉ là mất chút thời gian của cậu ta, cần gì phải nắm ch/ặt không buông như vậy?!”

Tống Dương cũng vò đầu bứt tóc:“Cậu trước đó đi tìm cậu ta không nói cho rõ sao? Haiz, chuyện này cũng tại tôi, mời thần dễ, tiễn thần khó.”

Hai người đều mặt mày ủ rũ, tôi xoay người bước nhanh ra khỏi phòng họp.

Cơn gi/ận gần như th/iêu rụi lý trí.

Cậu hỏi tôi, yêu đến cuối cùng là gì — là đ/au.

Mà đ/au đến tận cùng, chính là h/ận.

Đồng Dụ Ân, vì sao mọi ng/uồn cơn đ/au khổ của tôi đều là cậu.

Vì sao cậu mãi không chịu để tôi được yên.

13.

Hôm đó, kinh thành đổ tuyết rất lớn.Tôi đứng chờ rất lâu trước cửa nhà cậu ấy, tuyết tan thành nước, từng giọt chảy dọc xuống.Người thì lạnh, lòng còn lạnh hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
10 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm