“Cậu cũng không có lỗi với tôi.”

“Những năm ấy cậu vẫn luôn đối xử với tôi rất tốt.”

“Còn một mình vào vùng núi Lật Điền c/ứu tôi.”

Tôi nhẹ bóp má.

“Chẳng lẽ quên?”

“Cậu không làm sai.”

“Hy vọng người mình yêu cũng yêu mình, chuyện đó cũng không sai.”

“Tôi sẽ trân trọng cậu.”

Tôi cúi đầu hôn mắt.

“Tôi sẽ yêu cậu.”

“Hơn nữa cậu có giá trị.”

Tôi ôm đầu Tạ Sơ Ngọc.

“Cậu là người rất xuất sắc.”

Sao cậu ấy có thể không xuất sắc?

Tốt nghiệp trường đại học hàng đầu trong nước.

Suốt thời gian học quanh năm đứng top ba toàn khoa.

Chưa tốt nghiệp đã nhận được lời mời lương cao từ doanh nghiệp thuộc top 500 thế giới.

“Tôi cũng rất giỏi…”

“Không hề không xứng với cậu.”

Tôi lại xoa tóc.

“Lúc tốt nghiệp thành tích của tôi cũng xấp xỉ cậu.”

“Kiếp trước lúc c.h.ế.t tôi mới hai mươi lăm.”

“Đã lên vị trí quản lý mảng kỹ thuật trong công ty.”

“Tôi nuôi nổi cậu.”

“Sau này cho dù cậu không muốn làm việc cũng không sao.”

Tôi hôn đỉnh đầu.

“Tôi có thể nuôi cậu cả đời.”

“Tôi phải đi làm.”

Tạ Sơ Ngọc ló đầu khỏi lòng.

“Tôi cũng sẽ thăng chức.”

“Tôi nuôi cậu.”

“Được thôi.”

Tôi thuận theo.

“Cũng được.”

“Thế nào cũng được.”

“Chỉ cần cậu còn ở đây là được.”

“Tôi rất cần cậu ở bên cạnh.”

Tôi nhẹ nhàng chỉnh tóc trước trán.

“Cậu làm được không?”

“Sao có thể không?”

Tạ Sơ Ngọc ngẩng mắt nhìn.

Đáy mắt lại đỏ, nước chưa rơi giống như một hồ xuân.

“Tôi cũng không rời cậu được.”

“Tôi không nỡ.”

“Kiếp trước trước khi đi cũng không nỡ.”

“Ngày định rời đi cứ kéo dài mãi.”

“Lúc nào cũng muốn nhìn cậu thêm một lần.”

“Lại sợ cậu từ lâu đã chẳng muốn nhìn thấy tôi.”

“Cậu nói cậu cần tôi.”

“Vậy tôi tuyệt đối không rời khỏi cậu nữa.”

“… Tôi sao còn nỡ rời cậu?”

Tạ Sơ Ngọc hạ mắt.

Áp má vào tay tôi.

Sau đó giống một chú ch.ó nhỏ l.i.ế.m lòng bàn tay chủ, khẽ hôn đầu ngón tay.

Cuối cùng lại đặt một nụ hôn lên phía trong cổ tay.

“Tôi vẫn luôn yêu cậu.”

Từ ngày nói chuyện ấy trở đi, tần suất những cơn á/c mộng nhìn thấy Tạ Sơ Ngọc một lần nữa nằm giữa vũng m.á.u cuối cùng bắt đầu ít dần, cho tới gần như hoàn toàn biến mất.

Đã rất lâu tôi không còn thấy màu m.á.u chói mắt trong mơ.

Khu vực nội thành nghiêm cấm đ/ốt pháo hoa, pháo n/ổ.

Nhưng suốt Tết, pháo hoa điện t.ử trên những màn hình lớn của các tòa nhà gần đó gần như chưa từng ngừng.

Chớp mắt năm mới đã qua.

Những màn pháo hoa ảo cuối cùng mới được thay bằng video linh vật thành phố và quảng cáo.

Sau kỳ nghỉ, ngay mùng chín âm lịch là sinh nhật Tạ Sơ Ngọc.

Năm này đời này, tiệm bánh chuyên hạt dẻ kia vẫn chưa khai trương.

Tôi tự tìm công thức khắp nơi, dựa theo ký ức làm lại một chiếc.

Ngày sinh nhật ít nhất trông cũng khá giống.

Tôi cắm nến số “22”, đ/ốt lên rồi tắt đèn, bảo cậu ấy ước.

Nhưng Tạ Sơ Ngọc vừa nhắm mắt hai giây đã mở.

Tôi nghi ngờ nhìn.

“Cậu thế là ước xong rồi?”

“Chưa.”

Cậu ấy lắc đầu.

“Tôi không có nguyện vọng.”

“Sao lại không có?”

“Thật sự không.”

Tôi mím môi.

“Nhưng con người đều có điều ước.”

Tạ Sơ Ngọc nhìn tôi mấy giây.

Sau đó đột nhiên cong mắt cười.

“Nhưng ngày nào tôi cũng ở cùng cậu, đã rất hạnh phúc.”

“Không được.”

Tôi cúi nhìn những ngọn nến vẫn ch/áy trên bánh.

“Cậu nghĩ một điều đi.”

“Tôi khó khăn lắm mới làm được chiếc bánh.”

“Nhất định phải ước.”

Tạ Sơ Ngọc liền ngoan ngoãn nhắm mắt.

Rất lâu sau mới mở ra.

Thổi tắt nến rồi cười nhìn tôi.

“Xong rồi.”

Sau đó cậu ấy tháo nến khỏi bánh.

C/ắt bánh ra đĩa.

Dùng nĩa xiên một miếng đút tôi.

Vị ngọt dần tan trong miệng.

Tôi nhìn bàn tay cậu ấy không ngừng cử động.

Nhịn rồi lại nhịn.

Cuối cùng vẫn không nhịn nổi.

“Vừa rồi cậu ước gì?”

Động tác Tạ Sơ Ngọc dừng.

Ngẩng mắt nhìn tôi.

Ý cười vẫn còn chưa tan.

“Chẳng phải cậu nói nhất định phải đọc thầm trong lòng sao?”

“Nói ra sẽ không linh nghiệm.”

“Vậy…”

Tôi vòng qua bàn tới gần.

Ôm eo rồi đặt cằm trên vai.

“Điều ước vừa rồi là cậu ước với thần.”

“Bây giờ cậu lại ước một điều với tôi.”

“Cậu muốn tôi cho thứ gì?”

Tạ Sơ Ngọc điều chỉnh tư thế.

Nâng tay ôm lại.

Ánh mắt mềm mại và ấm áp rơi lên mặt tôi.

Sau khi thổi nến, trong phòng chỉ bật lại một chiếc đèn sàn.

Ánh sáng không quá rõ.

Gương mặt cậu ấy giữa không gian mơ hồ càng đẹp.

Cậu ấy đột nhiên chậm rãi cúi xuống, khẽ hôn môi tôi.

Đầu lưỡi ngắn ngủi lướt qua khe môi.

Rõ ràng còn chưa phải tiếp xúc sâu.

Nhưng không khí tức thì trở nên ngọt ngào.

“Điều ước tôi muốn ước với cậu là…”

“Mong Thẩm Hàn Kiều khỏe mạnh.”

“Bình an.”

“Ngày nào cũng vui.”

“… Sau đó vĩnh viễn yêu tôi.”

Tôi ngẩn ra.

Lời nói rõ ràng chẳng có bất cứ trọng lượng thực tế nào.

Nhưng lại kỳ diệu như vậy.

Chỉ trong vài giây đã khiến cả trái tim ấm lên.

Giống như từ trên cao cuối cùng rơi xuống một nơi thật sự có thể đặt chân.

Điều ước của Tạ Sơ Ngọc không có khả năng không được thực hiện.

Bởi vì thần sẽ đồng ý.

Tôi sẽ đồng ý.

Cơn gió mạnh buổi tối như dự báo cuối cùng cũng tới.

Gió dài thổi qua bầu trời thành phố, nhưng bị lớp kính kín mít ngăn ở bên ngoài.

Trong căn phòng nhỏ này chỉ còn sự ấm áp và yên tĩnh.

Tôi nhìn vào đôi mắt cậu ấy.

Đồng t.ử đen như hồ sâu.

Hàng mi dài như lông quạ.

Ánh nhìn dịu dàng, hoàn toàn không che giấu tình yêu.

Trong một khoảnh khắc khiến người ta cam nguyện mãi mãi chìm vào đó.

Không hiểu sao tôi lại nhớ tới một câu từng đọc trong sách:

“Thu nhỏ cả thế giới chỉ còn một người, rồi mở rộng duy nhất người ấy cho tới lớn như Thượng đế. Đó mới là tình yêu.”

HẾT

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
6 Dây Leo Chương 17
12 Khi Nho Chín Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ NGỐC TÔI CƯNG CHIỀU SUỐT NĂM NĂM, HÓA RA VẪN LUÔN CHỜ TÔI VÀO TÙ

6
Cậu ấy giả ngốc chỉ để đưa tôi vào tù. Là những dòng bình luận chạy trước mắt đã nói cho tôi biết chuyện đó. Đứa con nuôi ngốc nghếch của kẻ thù ấy, tôi đã cưng chiều suốt năm năm, vậy mà theo những dòng bình luận kia, tất cả sự ngoan ngoãn, ngây thơ và lệ thuộc mà cậu ấy thể hiện trước mặt tôi từ trước đến nay đều chỉ là giả vờ. Sáng hôm đó, Lục Chấp chui ra khỏi chăn, gương mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn mang theo vẻ lười biếng ấm áp. Tôi day day huyệt thái dương đang căng tức rồi cúi xuống nhìn ngực mình, hai dấu đỏ ở đó còn đậm hơn hôm qua, nhìn thế nào cũng giống kiệt tác do ai đó ngậm lấy rồi cắn mút suốt cả đêm mới để lại. Tôi còn đang ngẩn người thì trước mắt bỗng giống như có ai vuốt mở một màn hình điện thoại vô hình, từng hàng chữ đủ màu liên tục trôi từ trái sang phải. “Ha ha ha ha, bị mút đến mức trông như hai quả dâu dập rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn tự lừa mình là muỗi cắn.”
Boys Love
Hiện đại
0