Khụ khụ khụ... Cái xe nát của Lục Tân Nam đắt thế cơ à?!

Tôi nuốt vội ngụm canh nóng, nghẹt thở đến mức suýt ch*t, chẳng kịp lấy hơi đã bật dậy khỏi giường.

Hậu quả là vết thương lại nhói đ/au khiến tôi phải nằm vật xuống.

Thằng bạn thân Đường Túc dí điện thoại vào mặt tôi.

Màn hình hiện rõ chiếc Bugatti màu đen bị tôi đ/âm nát, với một dãy số không dài dằng dặc phía sau, thứ tôi chỉ thấy ở trên mạng.

Tôi nằm ngửa trên giường, cảm giác như trời đất sụp đổ.

Đáng gh/ét nhất là Đường Túc còn cố tình xát muối vào vết thương:

"Người anh em, tự cầu phúc đi nhé. Lục Tân Nam nghe tin xe bị đ/âm hỏng, mặt mày đen như đít nồi, chắc giờ đang trên đường đến b/ệnh viện rồi."

Bình thường đã cho nó ăn đ/ấm.

Nhưng bây giờ...

Tôi nằm bẹp dí, toàn thân bốc mùi tử khí.

Năm mươi triệu tệ, b/án tôi đi cũng không đền nổi!

Có người sống mà như ch*t.

Còn tôi lúc này, sống dở ch*t dở.

Biết cái xe nát của Lục Tân Nam đắt thế, có đá/nh ch*t tôi cũng không dám đụng vào.

Mẹ kiếp, mới lấy bằng lái mà không có thời gian bảo hộ cho người mới lái à.

Tôi tức gi/ận đ/ấm giường, nhưng nghĩ lại, tôi thấy Lục Tân Nam đúng là có b/ệnh.

Để cái xe đắt tiền như vậy ở dưới ký túc xá cho bám bụi, hại tôi tưởng đồ rẻ tiền nên mới dám lấy xe đi bar khoe khoang ngay ngày đầu có bằng lái.

Kết quả, vừa ra khỏi cổng trường được vài bước đã đ/âm vào rào chắn.

Tiền sửa xe này hắn phải chịu trách nhiệm một nửa!

"N/ão tử thần l**!"

"Hứa Tuy, cậu không phải bị dọa đến ngốc đấy chứ?"

Đường Túc nghe tôi lẩm bẩm, cười lăn lộn.

Nó bỏ dở cả đĩa trái cây, nhào lên giường b/ệnh, lay đầu tôi muốn xem có phải n/ão úng nước không.

Đúng lúc đó, "ầm" một tiếng, cửa mở ra.

Ngước nhìn.

Lục Tân Nam đứng ngược sáng ở cửa, vẻ mặt không rõ.

Nhưng gân xanh trên cánh tay nổi lên, nắm đ/ấm to hơn cả cổ tôi, khớp ngón tay kêu răng rắc khiến người ta toát mồ hôi lạnh.

Với kinh nghiệm làm kẻ th/ù của hắn nhiều năm, tôi biết hắn đang rất gi/ận.

Gi/ận đến mức có thể đ/ấm nát óc người ta.

Đường Túc cũng nhận ra điều này, sợ hãi bật dậy khỏi người tôi, để lại cho tôi một ánh mắt "tự lo lấy thân" rồi phóng vút sang giường b/ệnh bên cạnh.

Tôi căng thẳng nuốt nước bọt, nhắm mắt lại giả ch*t.

Chân thì không kiềm được mà r/un r/ẩy.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cằm tôi bị siết ch/ặt.

Hơi thở nóng hổi phả vào má.

Giọng trầm khàn vang bên tai:

"Hứa Tuy... chiêu này, sao cậu dùng mãi không chán?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người phương Nam, kẻ phương Bắc, vĩnh viễn chẳng gặp lại

Chương 8
Khi đi dạo trung tâm thương mại, bạn trai và cô bạn thân lại tranh cãi không dứt về việc nên mua chiếc váy nào cho tôi. Trần Tự khăng khăng chọn màu hồng, vì anh ấy cho rằng màu hồng dịu dàng mà không lả lơi, trông rất đẹp. Thế nhưng Diêu Tương lại chê gu thẩm mỹ của anh ấy là "thẳng nam", nhất quyết bắt tôi mua chiếc váy màu xanh lá mà cô ấy chọn. "Muốn cuộc sống êm đềm thì trên người phải có chút màu xanh!" "Hơn nữa da của Ngôn Ngôn vừa đen vừa thô, màu xanh vừa khéo có thể che đi khuyết điểm." Họ tranh cãi không hồi kết. Tôi lặng lẽ đặt chiếc váy xuống, bình thản nói: "Màu hồng hay màu xanh tôi đều không thích. Tôi muốn chọn một chiếc khác." Sắc mặt Trần Tự trầm xuống, nhưng khi nhìn sang Diêu Tương thì anh ấy lại cười. Anh nhướng mày, đầy vẻ khiêu khích: "Thế nào, cô ấy vẫn không chọn cái cậu thích kìa, tức chết cậu đi!" Diêu Tương cũng không chịu thua, trừng mắt nhìn lại, cố tình thè lưỡi làm mặt quỷ. "Lêu lêu, thế vẫn còn hơn là chọn cái màu hồng theo gu thẩm mỹ của lão thẳng nam!" Họ đùa giỡn, cười nói vui vẻ, không khí vô cùng hòa hợp.
Tình cảm
0