Hai chữ "hôi lắm" vang lên như hai nhát búa nện thẳng vào lòng tôi.

Cảm giác x/ấu hổ và nh/ục nh/ã tràn lên khiến mặt tôi nóng rát như bị bỏng. Rõ ràng tôi đã đoán trước được mình sẽ bị ám mùi của Từ Vân Dã nên lúc về đã cắm đầu vào nhà tắm cọ rửa đến tận hai lần rồi cơ mà...

Chẳng ngờ cái mùi đó lại dai dẳng đến thế.

Tôi luống cuống đứng bật dậy: "Tôi đi tắm lại lần nữa", rồi vắt chân lên cổ chạy biến vào phòng tắm.

Nghĩ lại cũng may mà cậu ấy đến. Nếu ngày mai tôi cứ vác cái mùi của Từ Vân Dã đến trường, e là sẽ bị nhấn chìm trong mớ thị phi của đám bạn mất.

Tôi ra sức kỳ cọ suốt nửa tiếng đồng hồ, chà xát đến mức da dẻ đỏ ửng, rát rạt mới chịu thôi. Thế nhưng, khi tôi mặc quần áo chỉnh tề, rồi lấy hết can đảm mở cửa bước ra thì cái cảm giác căng thẳng nãy giờ bỗng chốc xì hơi như bong bóng xẹp.

Chương 7:

Căn phòng vắng ngắt, chẳng còn lấy một bóng người, chỉ có tiếng gió lùa vào khiến mấy trang sách trên bàn bị lật mở lạch phạch.

Thịnh Tuần đi rồi.

Cảm giác lúc đó thật khó tả. Có chút hụt hẫng, nhưng phần nhiều là thấy... cũng phải thôi. Lẽ ra tôi phải quen với việc này rồi chứ nhỉ, vậy mà sao lồng ng/ực vẫn cứ thấy nghẹn lại, khó chịu đến thế?

Mẹ tôi lên phòng đưa hoa quả, thấy tôi cứ ủ rũ nằm bẹp một chỗ thì liền lo lắng ra mặt. Tôi khẽ né bàn tay bà ấy đang định xoa đầu mình, rồi rúc sâu vào trong chăn.

Nghe mẹ kể tôi mới biết, tối nay Thịnh Tuần ghé qua là vì tình cờ gặp mẹ lúc về, và nghe bà ấy bảo trông tôi có vẻ không ổn.

Hóa ra, cái việc cậu ấy làm "th/uốc ức chế sống" cho tôi bấy lâu nay cũng chỉ là thực hiện mệnh lệnh của bố mẹ cậu ấy mà thôi.

Cái ngày tôi phát tình đến mất kiểm soát đó, Thịnh Tuần đã bị bố cậu ấy đ/á/nh cho một trận thừa sống thiếu ch*t. Mẹ cậu ấy cứ luôn miệng hỏi cậu ấy có biết mình suýt chút nữa đã h/ủy ho/ại cả đời tôi không.

Trận đò/n đó nặng đến mức cậu nằm rạp dưới sàn không dậy nổi, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không rên lấy một lời.

Tôi và đối phương, suy cho cùng đều là những kẻ xui xẻo. Tôi thì mắc chứng rối lo/ạn pheromone, còn cậu ấy thì bị ép phải gánh lấy cái trách nhiệm chăm sóc tôi. Thật ra, từ đầu đến cuối đều là do tôi đơn phương tình nguyện, là tôi tự làm tự chịu, chứ chẳng liên quan gì đến cậu ấy cả.

Nếu tôi là nạn nhân, thì chẳng phải Thịnh Tuần mới là người vô tội nhất sao? Sự bồng bột và những ảo tưởng viển vông của tôi đã vô tình tước đi tự do của cậu ấy.

Thậm chí, vì tôi mà cậu ấy chẳng bao giờ tổ chức sinh nhật nữa. Tôi vẫn nhớ như in cái lần cô bé khóa dưới ở đội điền kinh hỏi về ngày sinh của cậu ấy, Thịnh Tuần chỉ lạnh nhạt đáp:

"Tôi không tổ chức sinh nhật. Có bóng m/a tâm lý rồi."

Tôi thẫn thờ nhìn đĩa xoài mẹ c/ắt sẵn, những chỗ da bị kỳ cọ lúc nãy giờ bắt đầu đ/au rát âm ỉ. Chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp, Thịnh Tuần đã có suất tuyển thẳng, tương lai rộng mở phía trước. Tôi không thể dùng cái thứ gọi là "đạo đức" để trói buộc cậu ấy cả đời được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm