Nhớ lại hôm đó ở cửa phòng phẫu thuật, tôi và cha Sơ đã nói chuyện với nhau rất lâu.
Bản thể của Bùi Tinh Chước vốn mắc chứng rối lo/ạn né tránh tình cảm rất nghiêm trọng.
Rõ ràng là hắn muốn tỏ ý tốt, nhưng lời nói thốt ra chẳng biết tại sao lại trở nên lạnh lùng đến thế.
Còn nhân cách phân liệt ra trong thời kỳ đặc biệt thì trái lại, vô cùng nh.ạy cả.m, chân thành và yếu đuối.
Nhưng chính điểm yếu này lại bị kẻ có tâm cơ lợi dụng triệt để.
Thế nên vào cái đêm mưa hôm đó, hắn mới trở nên thất thái và thất thường như vậy.
Sau khi Bùi Tinh Chước phát hiện ra bản thể đã đ/á/nh dấu tôi trước cả hắn, hắn lại càng rơi vào trạng thái đi/ên lo/ạn.
Mối qu/an h/ệ chia tách này thực sự vô cùng bệ/nh hoạn.
Theo lời cha Sơ thì việc giao tiếp đơn thuần cùng điều trị bằng th/uốc không thể đóng vai trò quyết định, mà thứ thực sự có thể c/ứu vãn được Bùi Tinh Chước lúc này chỉ có kí/ch th/ích phân ly với cường độ cao mà thôi.
Và cả...
Một tình yêu chân thành.
Để hắn biết rằng trên thế giới này vẫn luôn có người nguyện ý để hắn được c/ứu vãn và tiếp tục ở lại bên cạnh hắn.
Chỉ cần hắn chịu thẳng thắn với những suy nghĩ và tâm ý của chính mình, chủ động giao tiếp và bày tỏ, là có thể có được một mối qu/an h/ệ thân mật lành mạnh và ổn định.
Nếu muốn cùng nhau bước vào tương lai, hai người chỉ có thể thông qua một loạt các bước huấn luyện để ép hắn phải thay đổi.
Bắt đầu từ việc đ/á/nh mất, chia ly, tan vỡ rồi cai nghiện.
Cho đến khi hối h/ận, tìm ki/ếm, hòa hoãn rồi chữa lành.
Đó là một quy trình trọn vẹn và móc nối ch/ặt chẽ với nhau.
Kể từ khoảnh khắc tôi đề nghị ly hôn, kế hoạch của tôi thật ra cũng đã bắt đầu rồi.