1
Trước gương, tôi thuần thục cúi người, giơ tay.
Mặc cho người trước mặt khoác lên tôi một chiếc áo voan mỏng.
Mỏng đến mức… nhìn là thấy hết.
Ánh mắt cậu ấy chăm chú nhìn thẳng vào ng/ực tôi.
Rồi chậm rãi trượt xuống.
Bụng bị người ta cách lớp voan mỏng, dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn hết lần này đến lần khác.
Ngứa đến mức tôi không nhịn được mà siết ch/ặt cơ bụng.
Hàm răng cắn ch/ặt.
Nếu đổi là người khác, tôi đã đ/ấm một cú từ lâu.
Nhưng trớ trêu thay…
Đây lại là món n/ợ do chính tôi gây ra.
Không thể xuống tay.
2
Người đang thay đồ cho tôi trước mặt tên là Ng/u Miên.
Là nam thần lạnh lùng của khoa thiết kế, kiểu “bông hoa trên đỉnh núi cao” mà ai cũng chỉ dám ngắm từ xa.
Dù là con trai, tôi không chỉ một lần nghe người khác dùng từ “xinh đẹp” để miêu tả cậu ấy.
Chỉ tiếc là chưa kịp tận hưởng bao lâu việc có một cậu bạn cùng phòng mỹ nhân như vậy—
Tôi đã phát hiện… hình như mình bị cậu ấy gh/ét.
Tôi vừa về ký túc xá, Ng/u Miên liền đứng dậy rời đi.
Lỡ chạm nhẹ vào tay cậu ấy một cái, Ng/u Miên lập tức nhíu mày.
Ban đầu tôi còn nghi ngờ có phải do mình vừa vận động xong, mùi quá nặng khiến người ta khó chịu, còn m/ua thêm tận ba chai sữa tắm.
Nhưng vô dụng.
Trong buổi khám sức khỏe đầu năm, tôi tốt bụng nhắc Ng/u Miên nộp giấy.
Lúc đó cậu ấy đang đo nhịp tim, tôi gọi mấy tiếng cũng không để ý.
Sau đó, ngay trước mặt cả đám người đang xếp hàng, cậu ấy lạnh giọng nói một câu:
“Đừng gọi nữa.”
Ngay lúc đó, tôi quyết định dừng việc tự dằn vặt mình lại, đem hết đống sữa tắm đi cho người khác.
Thôi vậy.
Ai ngờ nửa tháng trước, tôi nằm trên giường vừa buồn ngủ vừa tập tạ tay, trượt tay một cái—
Đập thẳng vào đầu người ta, gây chấn động n/ão.
Sau khi tỉnh lại, Ng/u Miên như băng tan, giọng nói mềm đến khó tin:
“Chu Diễn… cậu từ trong game chạy ra tìm tôi à?”
Cậu ấy ngoan ngoãn nằm đó, ánh mắt dính ch/ặt trên người tôi, di chuyển theo từng động tác.
Cảm giác… rất vi diệu.
Dù có chút sung sướng, nhưng lương tâm vẫn chiếm thế thượng phong.
Thế là tôi nghĩ đủ mọi cách để chuộc lỗi.
Ng/u Miên không rõ đầu đuôi, nhưng vẫn cười cong mắt, ôm tới một đống quần áo:
“Tôi thiết kế rất nhiều mẫu mới rồi, cậu mặc cho tôi xem đi, dỗ tôi vui thì tôi sẽ khỏe lại.”
Nhìn đống đồ đó, tôi mới biết cái gọi là “game” của cậu ta… là game thay đồ.
Tôi tiện tay lật xem.
Áo sơ mi khoét rỗng chỉ cần kéo nhẹ là bung cúc, vest x/ẻ sâu đến tận bụng dưới, áo choàng tắm rá/ch toạc…
Ừm, mỗi bộ đều… rá/ch rưới theo một cách rất riêng.
Người thì trông lạnh lùng cấm dục như vậy, khẩu vị lại… khá đặc biệt.
Nhưng dù sao cũng là tôi có lỗi.
Đang định cắn răng thay vào, Ng/u Miên lại ngăn tôi:
“Cậu không để tôi thay đồ cho cậu à?”
?
Nghĩ lại mấy game thay đồ em họ tôi hay chơi, NPC hình như đúng là không tự động.
Thôi được, đều là con trai cả, nhìn vài cái cũng chẳng sao.
3
Khi cảm giác cạp quần bị ai đó chạm vào, tôi bỗng gi/ật mình tỉnh lại.
“C… cậu làm gì đấy?”
Ng/u Miên vẫn giữ gương mặt ngoan ngoãn đó, nhưng ngón tay lại hết lần này đến lần khác móc vào cạp quần tôi, chơi đùa:
“Hôm nay mình thử mẫu mới một chút được không?”
Tôi im lặng.
Trực giác nói với tôi… chắc chắn không phải thứ gì tốt đẹp.
“…Không được à?”