Thợ săn ngày ngày tắm nước lạnh

Chương 13

19/08/2025 18:33

Vết thương trên cánh tay của Bùi Sách dưỡng đã mấy ngày.

Ta vụng về học cách chăm sóc chàng, còn Bùi Sách thì bị ta ép không cho can thiệp.

Thay băng, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

Những việc khác còn tạm được, chỉ có món ăn ta nấu thì thật sự... hình dáng kinh khủng.

Bùi Sách lại luôn lặng lẽ ăn sạch đồ ăn ta làm, ngay cả bánh rau rừng ch/áy khét của ta, chàng cũng nhai mà không thay đổi sắc mặt.

Ta cảm thấy áy náy, ngượng ngùng nói:

"Nếu không ngon thì đừng ăn nữa, ta đi nấu cho anh bát mì."

Chàng lắc đầu: "Rất ngon."

Bùi Sách thật sự rất tốt, rất tốt.

Chỉ là chàng càng như thế, cái nút thắt trong lòng ta càng không gỡ được.

Nếu chàng thật có người mình yêu thương, thì cớ gì lại đối xử với ta tốt như vậy?

Bùi Sách khá hơn, liền như cũ lên núi săn b/ắn.

Ta nhàn rỗi không việc, liền nghĩ đến việc dọn dẹp nhà cửa.

Ánh mắt rơi vào gian phòng bên cạnh chứa đồ lặt vặt.

Kiếp trước, Bùi Sách chính là ngủ trong gian phòng ấy ba năm.

Nay nghĩ lại, gian phòng ấy tối tăm ẩm thấp, nào phải chỗ ở của người.

Ta đẩy mở cánh cửa gỗ kẽo kẹt.

Gian phòng không lớn, chất đầy các dụng cụ săn b/ắn, cùng một ít da thú và dược thảo phơi khô.

Ta xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp.

Vừa nhấc một giỏ dược thảo, lại thấy dưới đáy một chiếc hòm gỗ cũ nửa.

Ta tò mò mở ra, bên trong hóa ra là mấy quyển sách.

Điều này khiến ta hơi ngạc nhiên, không ngờ Bùi Sách một kẻ săn b/ắn, lại còn biết đọc sách.

Tùy tay cầm mấy quyển, trang sách ố vàng, rõ ràng đã lâu năm, đều là binh thư.

Ta mất hứng, định bỏ xuống, lại liếc thấy giữa trang sách dường như kẹp vật gì.

Ta cẩn thận rút vật ấy ra.

Là một bức vẽ bằng than bị mòn rất cũ.

Rìa giấy vẽ đã sờn lông, vẽ lưng một thiếu nữ.

Búi tóc cầu kỳ, xiêm y tinh xảo, bên mai một đóa mẫu đơn đương độ rực rỡ.

Ta bỗng sững sờ, tim đ/ập hụt một nhịp.

Thiếu nữ trong bức vẽ này, rõ ràng chính là ta mấy năm trước, khi chưa xuất giá!

Sao Bùi Sách lại có bức vẽ thuở thiếu thời của ta?

Tay ta cầm tờ giấy hơi r/un r/ẩy, trong đầu hỗn lo/ạn một cục.

Chẳng phải chàng đã nói "Việc này, nên làm với người mình yêu thương mới đúng" sao?

Lẽ nào, người mình yêu thương trong miệng chàng...

Đang lúc ta đờ người, nơi cửa viện vang lên tiếng bước chân vững chãi.

Là Bùi Sách trở về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14