Cô Tịch

Chương 7 + 8

18/12/2024 11:08

7

Sự náo nhiệt trong quán bar hoàn toàn ngăn cách với vẻ tiêu điều bên ngoài đường phố.

An Trường Vi từ xa đã vẫy tay gọi tôi.

"Ê, con chó của tôi đến rồi này."

"Tiểu Bạch, uống đi, uống hết chai rư/ợu này cho tôi."

Tôi nghĩ mình hẳn phải rất gh/ét An Trường Vi.

Nhưng, nếu không có cô ta, mẹ tôi đã sớm yên nghỉ dưới suối vàng.

"Tôi vừa uống th/uốc hạ sốt, không uống được rư/ợu."

Tôi ngẩng đầu lên, giải thích với cô ta.

Nam sinh ngồi phía sau cô ta cười khẩy một tiếng.

"Không uống thì thôi."

"Ki/ếm cớ làm gì."

... Người vừa nói là Tiêu Thần, nam thần trong lòng An Trường Vi, cũng chính là người hôm qua đã tỏ tình với tôi.

Thực ra hôm qua còn có một đoạn nhỏ: Hắn âm thầm dồn tôi vào tường, nói với tôi:

"Anh thật lòng thích em. Sợ gì chứ, ở bên anh, chẳng lẽ anh không bảo vệ được em sao?"

Nhưng tôi đã từ chối thẳng thừng.

Thế nên hắn nổi cơn thịnh nộ.

Không chỉ đi khắp nơi nói rằng đó chỉ là một trò đùa, mà còn không ngừng hạ thấp tôi.

Giống như bây giờ.

"Nghe nói nhà Vi Vi đã quyên không ít tiền để chữa b/ệnh cho mẹ cô."

"Vậy mà cô đối xử với ân nhân của mình thế này sao?"

...

Một câu nói đã châm ngòi cơn gi/ận dữ của An Trường Vi.

"Bố tôi đã chi nhiều tiền như vậy cho nhà cậu."

"Mà cậu không uống nổi một ly rư/ợu sao?"

Tôi không biết mình bị ai đó ấn ch/ặt cằm xuống từ lúc nào.

Chất lỏng màu vàng rót vào miệng tôi.

Đầu óc tôi mụ mị, ý thức cuộn trào. Tôi không ngừng nghĩ, liệu th/uốc của Lương Hạc Nghiệp cho tôi uống có phải là th/uốc kháng sinh không.

Tim tôi bắt đầu đ/ập lo/ạn nhịp, cảm giác khó thở khiến tôi không nhịn được mà phun ra một ngụm rư/ợu.

"Cấp c/ứu… gọi xe cấp c/ứu…"

Cố gắng nói ra mấy chữ này, những người xung quanh bắt đầu hỗn lo/ạn vì phản ứng của tôi quá kinh khủng.

Nhịp tim tôi tăng vọt, nhưng lại cảm giác như không thở nổi. Tôi loạng choạng vịn vào đồ đạc, làm đổ một đống chai rư/ợu.

Có người bắt đầu nhận ra tôi không nói đùa.

Tầm nhìn tôi lắc lư dữ dội, trước khi ý thức biến mất, dường như tôi thấy Lương Hạc Nghiệp gọi một cuộc điện thoại cho tôi.

8

"Tôi đâu biết cậu ta thực sự bị sốt chứ!"

"Gì cơ? Anh nói hành động của tôi chẳng khác gì gi*t người sao?"

"Xin lỗi nhé, máy thở của mẹ cô ta vẫn đang quẹt thẻ đen của bố tôi đấy."

Tôi nằm trong phòng b/ệnh, nghe thấy An Trường Vi đang cãi nhau với một y tá ngoài hành lang.

Tôi lướt qua điện thoại, bên trong có vài tin nhắn thoại từ Lương Hạc Nghiệp.

Các ký tự lại nhảy múa trong tầm mắt tôi, tôi phải dùng phần mềm chuyển chúng thành âm thanh mới có thể đọc hiểu được.

"Về đến nhà nhớ nhắn anh."

"Đóng cửa sổ kỹ, ngoài trời đang mưa rất to, đừng để bị lạnh."

"Về đến nơi chưa? Về rồi gọi lại cho anh."

[Không trả lời]

"Sao em không nghe điện thoại của anh?"

[Không trả lời]

Một lúc lâu sau, là hai câu cuối cùng còn lưu trong điện thoại:

"Tiểu Bạch."

"Trả lời anh đi."

...

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi rả rích.

Thật ra, tôi biết cách để thoát khỏi An Trường Vi.

Lương Hạc Nghiệp cũng rất giàu. Gia cảnh anh vốn đã tốt, bằng thạc sĩ và tiến sĩ đều học ở nước ngoài, về nước là được trọng dụng với mức lương cao.

Nếu tôi xin tiền anh, chắc chắn anh sẽ cho.

Nhưng, tôi chỉ có thể xin một lần duy nhất.

Bởi sau đó, anh sẽ phát hiện ra, tôi chưa từng đọc trọn vẹn cuốn "Cộng hòa", cuốn sách mà mẹ tôi đã từng đọc cho tôi nghe lúc rảnh rỗi.

Tôi cũng không biết định lý Poincaré hay nghịch lý đảo ngược tốc độ của Loschmidt liên quan đến những phê phán của Boltzmann là gì. Tôi chỉ đang giả vờ hiểu.

Vì tôi bị chứng khó đọc.

Tất cả những văn bản tôi nhìn thấy đều như đang đá/nh nhau, điều này khiến tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng đạt điểm qua bất kỳ kỳ thi nào.

Tôi là một kẻ l/ừa đ/ảo.

Mà anh từng nói với tôi rằng, anh gh/ét nhất là kẻ l/ừa đ/ảo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm