Phi Phi cùng hai trợ lý đi theo lại bắt đầu đưa ra đủ lời dụ dỗ.
Lúc này, cô ta chợt để ý tới một cô gái buộc tóc đuôi ngựa.
"Để chị xem em dùng loại điện thoại nào đây?" Phi Phi vừa nói vừa chủ động với tay lấy điện thoại: "Lỗi thời quá! Nếu em muốn, chị có thể giới thiệu cho em mấy ông đại gia hoặc soái ca làm bạn trai."
"Họ sẽ dẫn em đi ăn sang chơi đẹp, mở mang tầm mắt, còn tặng cả iPhone đời mới nhất nữa."
Cô gái tóc đuôi ngựa dũng cảm chen ngang: "Chị nói nghe hay đấy, nhưng thực ra chẳng phải đang xúi giục bọn em b/án thân sao?"
Vẻ mặt thân thiện của Phi Phi lập tức biến mất, giọng cô ta lạnh tanh: "Đừng dùng từ khó nghe thế. Giao du với người lạ mới gọi là “b/án”. Còn nếu bạn trai yêu chiều em, tặng quà cho em thì có sao?"
"Các em bây giờ may mắn lắm mới gặp được chị. Mấy năm trước, có nhiều cô gái v/ay n/ợ rồi bị người ta giày vò đ/au khổ lắm đấy!"
Sau một hồi tâm sự, ba cô gái dần xiêu lòng.
Phi Phi liếc mắt ra hiệu cho hai trợ lý.
"Các em ơi, bỏ lỡ cơ hội này thì về sau đừng hối h/ận nhé."
Hai trợ lý lại tiếp tục dùng lời đường mật dụ dỗ.
Thế là ba cô gái ngoan ngoãn nghe theo.
Trước khi rời đi, cô gái tóc đuôi ngựa còn liếc nhìn tôi một cái đầy phức tạp.
Bởi từ đầu tới giờ, tôi luôn là thứ tồn tại kỳ quặc trong căn phòng này, không mảnh vải che thân, ngơ ngác và im lặng đứng cạnh Phi Phi.
Khoảnh khắc ấy, khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, trong lòng tôi dấy lên một gợn sóng không nhỏ.
Cô ấy khiến tôi nhớ về một người, hay đúng hơn là một cô nữ sinh người máy.
Khi còn sống, cô ấy cũng buộc tóc đuôi ngựa giản dị như thế.
Vì ông bố c/ờ b/ạc nát rư/ợu, vì áp lực từ chính Phi Phi, cuối cùng cô ấy đã lao mình từ căn phòng tổng thống này xuống đất...
Nghĩ tới đó, khóe miệng tôi lại nhếch lên.
Phòng tổng thống chẳng mấy chốc chỉ còn mình tôi.
Tôi co quắp trong chuồng chó, ngôi nhà mới mà Phi Phi "tặng" cho tôi.
Trên chuồng còn treo một ổ khóa lớn.
Người thường chắc chắn không thể thoát ra.
Tôi từ từ bò về phía cửa, với tay nắm ch/ặt ổ khóa.
Chỉ một cái siết tay, nó đã biến dạng rõ rệt.
Rắc!
Tôi mở chuồng chó, thong thả dạo quanh phòng.
Khi tới nhà vệ sinh, tôi dừng lại nhìn chằm chằm vào bồn cầu.
Hàng loạt ký ức ùa về như cuốn phim quay chậm.
Lúc ấy, tôi bất lực quỳ trước bồn cầu, trơ mắt nhìn m/áu từ cổ mình phun ra như suối đổ vào đó.
A Phong túm ch/ặt tóc tôi, không cho tôi cựa quậy.
Ngay khi tôi ngất đi vì mất m/áu, hắn còn cười lạnh rồi hôn tôi một cái đầy t/àn b/ạo.
Trước kia, khi còn là chồng tôi, hắn tỏ ra nhu nhược, luôn gọi dạ bảo vâng.
Ai ngờ tất cả chỉ là một màn kịch xuất sắc.