Sau lần cắm trại đó, Tạ Trình bắt đầu tránh mặt tôi.
Tin nhắn trả lời chậm hơn trước.
Những lần tôi ki/ếm cớ tìm anh cũng chỉ nhận được vài câu đáp ngắn ngủi rồi anh lại ki/ếm cớ từ chối. Có đôi khi tôi vừa nhìn thấy bóng lưng anh từ xa, người nọ đã lập tức quay đầu bước sang hướng khác như thể sợ phải chạm mặt tôi thêm lần nữa.
Ban đầu tôi còn tự lừa mình rằng anh chỉ bận.
Nhưng dần dần, ngay cả kẻ ng/u cũng nhận ra anh đang cố tình né tránh.
Mà nguyên nhân thì tôi hiểu rõ hơn ai hết.
Đêm hôm đó.
Nụ hôn kia.
Chỉ cần nghĩ tới ánh mắt cùng đôi tai đỏ bừng của Tạ Trình lúc ấy, tim tôi lại bắt đầu đ/ập lo/ạn lên không kiểm soát nổi.
Anh có cảm giác với tôi.
Chắc chắn là vậy.
Nếu không… anh đã không phản ứng như thế.
Cho nên càng bị tránh né, tôi lại càng không cam lòng.
Cuối cùng vào một buổi tối sau giờ học, tôi trực tiếp tìm tới nhà anh.
Căn nhà thuê của Tạ Trình nằm trong một con hẻm cũ khá yên tĩnh. Đèn hành lang chập chờn lúc sáng lúc tối, tường xi măng ẩm đến bong cả lớp sơn cũ, ngay cả cầu thang cũng mang theo mùi ẩm mốc nhàn nhạt.
Tôi đứng trước cửa phòng anh rồi nhắn tin:
“Em biết anh ở trong.
Mở cửa.”
Không trả lời.
Tôi tiếp tục gõ cửa.
Vẫn im lặng.
Cơn bực bội trong lòng tôi lập tức dâng lên.
Đúng lúc định gọi điện thoại trực tiếp, trong đầu tôi bỗng lóe lên điều gì đó.
Tôi cúi xuống nhắn thêm một dòng nữa:
“Em dùng điều ước thứ ba.
Từ giờ em có thể tự do vào nhà anh.”
Lần này, cửa phòng gần như lập tức mở ra.
Tạ Trình đứng bên trong nhìn tôi chằm chằm.
“…Hạ Nghiêm.”
Tôi nhìn vẻ mặt bất lực của anh mà suýt bật cười.
Quả nhiên anh vẫn nhớ rõ ba điều ước kia.
“Anh né em đủ chưa?” Tôi trực tiếp chen người bước vào phòng.
Căn phòng không lớn, đồ đạc cũng rất ít, chỉ có vài món nội thất đơn giản cùng mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt còn vương trong không khí. Ngoài cửa sổ trời đang mưa nhẹ, tiếng nước rơi tí tách khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Tạ Trình đóng cửa lại phía sau rồi thấp giọng hỏi:
“Em tới đây làm gì?”
“Em mới là người nên hỏi câu đó.” Tôi quay đầu nhìn anh: “Tại sao anh tránh mặt em?”
“Anh không có.”
“Tạ Trình.” Tôi bật cười vì câu chối quanh co ấy: “Anh nghĩ em ng/u lắm à?”
Anh im lặng.
Tôi bước tới gần hơn một chút.
“Đêm đó anh chưa ngủ hẳn.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh biết em hôn anh.”
Hô hấp của Tạ Trình rõ ràng khựng lại trong chốc lát.
“Tạ Trình…” Tôi thấp giọng gọi tên anh, cảm giác tim mình cũng bắt đầu run theo: “Anh có cảm giác với em mà.”
Không khí bỗng yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Tạ Trình đứng im rất lâu mới chậm rãi dời mắt đi.
“…Hạ Nghiêm.”
Giọng anh khàn hơn bình thường rất nhiều.
“Em còn nhỏ.”
“Em đã trưởng thành rồi.” Tôi gần như lập tức phản bác.
“Nhưng em vẫn đang đi học.” Anh nhíu mày: “Em còn có tương lai, có cuộc sống của riêng mình.”
“Tương lai của em liên quan gì đến việc thích anh?”
Tạ Trình nghẹn lại vài giây.
Ánh mắt anh rất phức tạp, giống như đang cố kiềm nén thứ gì đó sắp vượt ngoài kiểm soát.
Cuối cùng, anh chỉ thấp giọng nói:
“…Anh không muốn ảnh hưởng tới em.”
Tôi nhìn anh chằm chằm.
Người đàn ông trước mặt rõ ràng cũng rung động, nhưng lại cố ép bản thân lùi lại từng bước chỉ vì muốn nghĩ cho tôi.
Lòng tôi bỗng mềm xuống kỳ lạ.
“Vậy ý anh là…” Tôi thử hỏi lại: “Chỉ cần em học hành đàng hoàng trước đã?”
Tạ Trình khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y rồi gật đầu rất nhẹ.
Tôi nhìn anh vài giây.
Rồi đột nhiên bật cười.
“Được thôi.”
Lần này đến lượt Tạ Trình ngẩn người.
Tôi nhún vai, cố giấu đi niềm vui đang âm thầm lan ra trong lòng mình.
Bởi vì tôi biết.
Tạ Trình không từ chối tôi.
Anh chỉ đang chờ tôi trưởng thành hơn mà thôi.