Lần thứ hai gặp Biên Dương, tôi lại tụt quần cậu ta.
Lần này là ở trung tâm thương mại.
Chính x/á/c mà nói, không phải tôi tụt, là cháu trai tôi.
Nhưng Biên Dương cứ khăng khăng là tôi cố ý.
Chủ nhật tuần này, tôi dẫn đứa cháu trai 2 tuổi của mình đi dạo trong trung tâm thương mại.
Vừa ngẩng đầu lên, phía trước không phải là Biên Dương sao.
Nghĩ đến chuyện "muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông".
Tôi phải bắt cậu ta giúp tôi làm rõ, trả lại sự trong sạch cho tôi.
Tôi kéo cháu trai xông lên phía trước để nói phải trái.
"Chuyện lần trước tụt quần cậu là tôi sai trước, tôi xin lỗi.
"Nhưng cậu cũng không thể vu khống tôi không phải trai thẳng được."
Biên Dương có chút không hiểu.
Cậu ta nhìn tôi không cảm xúc:
"Là tự cậu nói cậu vốn định tụt quần người khác.
"Cũng là tự cậu nói cậu không mặc quần bơi của mình."
"Tuy là vậy nhưng cậu cũng biết bây giờ trong trường đồn đại lố bịch đến mức nào rồi đấy. Cậu giúp tôi thanh minh một chút đi."
Giọng tôi vừa gấp gáp vừa có chút nhún nhường.
Đáy mắt cậu ta có một sự thay đổi tinh vi.
"Được, tôi sẽ giúp cậu thanh..."
Lời còn chưa dứt thì thằng cháu trai tôi đã ôm lấy chân Biên Dương quấn lấy.
Nó nhìn chằm chằm vào món miến cua cầm tay thơm ngon mà Biên Dương đang ăn.
"Ngoan nào, để chú ấy đi, chú m/ua cho con cái mới nhé."
Tôi vừa dỗ vừa ôm kéo nó ra ngoài.
Tôi ôm bụng nó, nó ôm chân Biên Dương.
Kéo một cái.
Quần của Biên Dương bị kéo tụt xuống.