Ác ma

Chương 14

04/10/2024 09:00

Tôi tức gi/ận đến mức cắn đầu ngón tay, lấy một xấp bùa màu vàng ra rồi ném chúng lên người Thiệu Kỳ Vân. Những bùa chú đó gặp được á/c q/uỷ thì tự động bốc ch/áy.

Thiệu Kỳ Vân thật sự bí mật gia tăng thực lực, thản nhiên dập tắt ngọn lửa của tôi, hắn ta không sợ lửa:

"Nhóc đừng tức gi/ận như vậy, tôi chỉ mới biến thành hình người không được bao lâu, nếu không phải vì ngứa tay thì tôi cũng không về nhà cũ một chuyến, mang theo mấy thứ này về chơi với cô."

Vẻ mặt hớn hở của hắn ta không giống như á/c q/uỷ mà giống như một tên bi/ến th/ái hơn.

Cho nên khi hắn ta không biến hình, vẫn trấn áp được hắn ta?

Nghĩ đến th/ủ đo/ạn mê hoặc người của á/c q/uỷ, tôi không khỏi cười khẩy:

"Anh đừng nghĩ đến việc dùng những thứ này lên người tôi. Còn nữa, anh luyện chế q/uỷ lãnh hương là để làm gì khác nữa đúng không?”

Tôi không tin hắn ta chút nào, tin á/c q/uỷ thì có mà mất hết.

Vì vậy, tôi trực tiếp kiểm tra hắn ta và q/uỷ khế châu từ trong ra ngoài.

"Tôi đã nói không có rồi, tại sao cô luôn nghĩ rằng tôi lừa cô vậy?"

Tôi nghi ngờ, nhưng đúng thật là tôi không tìm thấy manh mối nào cho việc hắn ta tu luyện những thuật á/c q/uỷ đó, tạm thời chỉ có thể tha cho hắn ta.

Sau khi bị tôi phát hiện chuyện biến hình, á/c q/uỷ không tiếp tục che giấu nữa, có thời gian hắn ta sẽ đi ra ngoài. Lúc đầu tôi còn để mắt đến hắn ta, nhưng sau đó tôi vô thức thả lỏng một chút.

Ngoài ra, đến buổi tối, á/c q/uỷ sẽ chủ động ngủ lại trong q/uỷ khế châu, cũng không đề cập đến chuyện q/uỷ lãnh hương, nên tôi tạm bỏ qua.

Cho đến một đêm, không biết là hắn ta bị trúng tà hay là gi/ận dỗi gì mà cứ một hai hỏi tôi lúc hắn ta h/ồn bay phách lạc, tôi đang nghĩ gì.

"Nhóc con, ngày nào cô cũng nhíu mày khi nhìn thấy tôi, vì sao vào lúc linh h/ồn của tôi không còn, cô lại nhặt q/uỷ khế châu về để nuôi dưỡng linh h/ồn còn sót lại của tôi?"

Tôi trợn mắt nhìn hắn ta, còn lâu tôi mới thừa nhận việc bản thân đã rung động với một á/c q/uỷ.

Hắn ta luôn được voi đòi tiên, vừa dọa người vừa lừa người.

"Q/uỷ khế châu cũng không phải là đồ của một mình anh, mau rời khỏi giường của tôi."

Hắn ta nằm chễm trệ trên giường của tôi, hoàn toàn không nghĩ bản thân là người ngoài.

á/c q/uỷ nhướng mày với tôi, nói:

"Nếu nói như vậy thì đây cũng là giường của tôi, cô còn là vợ của tôi nữa kìa?"

Tôi cau mày bất mãn, hắn ta nói không sai, nhưng mà tôi cảm giác được tối nay hắn ta cực kỳ tự tin, không khỏi nắm ch/ặt bùa chú trong tay.

Bây giờ tôi không còn là quả hồng mềm mặc hắn ta có thể tùy ý nhào nặn.

"Anh muốn cái gì?"

á/c q/uỷ cười x/ấu xa:

"Đương nhiên là thực hiện quyền lợi của tôi, từ giờ trở đi, tôi sẽ ngủ trên giường, muốn bỏ con m/a nào vào cái hộp đó thì bỏ, tôi không vào."

Nói xong, hắn ta biến mất ngay tại chỗ, sau đó tôi cảm thấy ớn lạnh trên cổ, hắn ta đang giữ ch/ặt gáy tôi.

Tôi gi/ận cười: "Anh phản rồi."

Giọng nói lạnh lùng của á/c q/uỷ vang lên bên tai tôi một cách m/ập mờ:

"Thầy phong thủy giỏi nhất, chúng ta đá/nh một trận đi? Nếu cô thua, cô phải ngủ với tôi.”

Tay trái tôi ôm lấy eo á/c q/uỷ làm hắn ta trở tay không kịp, hắn ta tưởng tôi định dùng bùa chú nên lăn xuống giường né tránh.

"Ha? Hóa ra cũng có lúc anh biết sợ à?”

Khuôn mặt đẹp trai trắng nõn của á/c q/uỷ đột ngột tối sầm lại, những ngọn nến trong phòng bị gió thổi tắt.

Tôi cũng không quên khiêu khích hắn ta:

"Ngủ thì ngủ, đến ngủ với tôi nè…"

Bị tôi khiêu khích, Thiệu Kỳ Vân lao đến vồ lấy tôi, tôi nở nụ cười đắc thắng rồi ấn hắn ta xuống giường.

Tôi lấy ra một tấm hoàng phù ở bên hông ra:

"Ai bảo trước kia anh hút tinh khí của tôi, hôm nay chúng ta chơi cái gì khác đi, tôi hút q/uỷ khí của anh, để anh nếm thử tư vị bị hút nhé?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Hanh

Chương 10
Di Quận vương Tống Đình từng thề độc trước mặt bá quan văn võ rằng: Đời này chỉ nguyện báo đáp quốc gia, quyết không lấy vợ. Quý phi thấy ta si mê Di Quận vương nhiều năm, bèn khuyên bảo: "Không lấy vợ, chẳng có nghĩa là không thể nạp thiếp. Ngươi nếu thực lòng yêu mến Quận vương, hà tất phải để tâm đến danh phận làm chi?" Ta nghe lời gièm pha của nàng ta, ở nhà khóc lóc đòi gả cho Tống Đình. Phụ thân bất đắc dĩ, đành vứt bỏ thể diện trước mặt Bệ hạ, đưa ta vào vương phủ làm quý thiếp. Sau khi thành thân, Tống Đình đối với ta vô cùng lạnh nhạt. Ta ngu muội chẳng màng để ý, cứ ngỡ chỉ cần đối tốt với người, ắt có ngày làm ấm được trái tim kia. Thế nhưng ba năm thâm tình, chỉ đổi lại sự thờ ơ. Sau này, ta vô tình bắt gặp Tống Đình và Quý phi tư tình, mới bừng tỉnh đại ngộ! Hóa ra bọn họ mới là một đôi. Chỉ vì lo sợ Bệ hạ nghi kỵ, mới lấy ta làm tấm lá chắn. Trước khi ta trốn khỏi vương phủ, đã bị người của Quý phi ép uống rượu độc, chưa đầy hai mươi tuổi đã ôm hận mà chết. Khi mở mắt ra lần nữa, phụ thân đang nói với ta rằng: "Ngày mai ta sẽ vứt bỏ thể diện này, đi cầu xin Bệ hạ, nhưng lời thề của Di Quận vương không thể thay đổi, chỉ có thể ủy khuất con làm thiếp... chuyện này con có nguyện ý chăng?" Ta hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, rưng rưng lệ đáp: "Nhi nữ không nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Ngôn Tình
3