Ngọc Sống

Chương 12

03/01/2026 12:00

Tất nhiên, trong khoảng thời gian này, bụng của họ phình to lên như được thổi căng.

Bố tôi còn kinh khủng hơn, một đêm nọ, ông ta liên tục kêu la khổ sở.

Khi chúng tôi chạy tới, ông ta há to miệng, khạc ra một cục th!t tròn vo.

Nó to cỡ chiếc bát nhỏ, nằm lọt thỏm trong vũng dịch vị đục ngầu.

Chiêu Đệ và Cẩu Nha đều kh/iếp s/ợ, lảng ra xa. Nhưng tôi đã quá quen với cảnh này rồi.

Lúc này, bố tôi yếu ớt đến cùng cực. Đặc biệt sau khi "đẻ" ra cục th!t này, bụng lõm vào một mảng lớn. Thoạt nhìn trông như dân đói, chỉ còn da bọc xươ/ng.

Ông ta thều thào van xin tôi nấu cho ít đồ ăn bồi bổ.

Nhưng ông ta đã đối xử với mẹ tôi thế nào? Làm sao tôi quên được!

Tôi bỏ mặc ông ta, lấy chiếc chậu sắt đựng cục th!t nhỏ rồi rửa sạch sẽ.

Trên cục th!t không có ngũ quan nào cả. Nhưng tôi có thể cảm nhận được hơi ấm và nhịp đ/ập tựa mạch m/áu.

Tôi chợt nhớ lời Tam Nãi Nãi.

Đó là di ngôn trước khi bà ta qu/a đ/ời: "Loại Ngọc Sống này, đàn ông đẻ ra còn tốt hơn phụ nữ. Nói đơn giản là do khí huyết. Đàn ông khí huyết dồi dào, nuôi dưỡng ra ngọc tất nhiên hiệu quả mạnh hơn."

Tôi không rành y thuật, đành tạm tin lời bà ta.

Tôi tìm chai thủy tinh ngâm cục th!t vào rư/ợu, sau đó gọi cho tay đại gia.

Chuông reo mãi mới thông, đầu dây bên kia cất giọng: "Chào chủ!"

Hai chữ đó khiến đầu tôi ong ong. Thấy tôi im lặng, hắn lại hỏi: "Chào chủ?"

Hắn nói ngọng, "chú" thành "chủ". Nhưng chính giọng điệu này như lưỡi d/ao cứa vào tim tôi.

Mẹ tôi là người bị m/ua về. Từ nhỏ, bà đã kể kẻ b/án bà là gã nói ngọng.

Tôi nghĩ thầm, đại gia cái nỗi gì! Rõ ràng lại chính tên buôn người năm xưa.

Hắn đúng là đồ đen bạc, buôn b/án gì cũng dám làm. Rành rành hắn ki/ếm tiền từ những phi vơ bẩn thỉu - thu m/ua Ngọc Sống rồi b/án lại ki/ếm lời.

Thấy tôi vẫn im thin thít, hắn ch/ửi ầm lên định cúp máy.

Tôi lên tiếng: "Chú ơi, cháu b/án trân Ngọc Sống!"

Gần như ngay lập tức, giọng hắn hào hứng như lên đồng: "Mấy viên? Nặng bao nhiêu?"

"Hiện có một viên, đàn ông đẻ ra, chú thu không?"

Câu trả lời của tôi khiến hắn càng phấn khích. Chúng tôi ấn định thời gian và địa điểm giao dịch - hồ chứa nước Bạch Hà Tử cách nhà không xa.

"Cháu yên tâm, chú đến đúng giờ!" Hắn nói ngọng hứa lia lịa rồi cúp máy.

Tôi dẫn Cẩu Nha đến điểm hẹn lúc nửa đêm. Chiêu Đệ ở lại trông nhà.

Lý do tôi chọn như vậy vì sợ Cẩu Nha không trông nổi bảy gã đàn ông một mình. Còn Chiêu Đệ thì tôi hoàn toàn tin tưởng.

Đã có lần, dưới sự xúi giục của bác cả, bảy gã đàn ông nổi lo/ạn. Chúng lắc xồng xộc chiếc lồng sắt, vỗ bụng phệ và gào thét ầm ĩ.

Nhưng Chiêu Đệ chỉ dùng một chiêu đã dẹp tan ngay: một chai th/uốc diệt cỏ loại lớn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0