Thế nhưng sự chú ý của tôi nhanh chóng bị trò chơi thu hút.
Sau khi Thẩm Nghiên Các làm mẫu vài lần, anh để tôi tự cầm máy chơi game.
Gặp chỗ không biết, tôi sốt ruột mà không thốt nên lời, anh liền trực tiếp bao bọc lấy tay tôi, giúp tôi vượt ải.
Anh rất kiên nhẫn, dịu dàng đến mức quá đáng.
Tôi thầm cảm thấy may mắn.
May mà con trai ruột của nhà họ Chúc là anh, nếu không bây giờ tôi đã bị đuổi đi từ lâu rồi.
Chỉ là sao ở nhà mà anh cũng thắt dây lưng làm gì nhỉ?
Cứ cấn cấn thế nào ấy.
Đang định nhổm mông lên thì cửa bỗng nhiên bị gõ vang.
Tôi gi/ật b/ắn mình, muốn bật ra khỏi lồng ngựk Thẩm Nghiên Các nhưng lại bị anh giữ ch/ặt không sao cử động được.
Thẩm Nghiên Các hạ giọng hỏi: "Căng thẳng cái gì?"
Tôi căng thẳng ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu: 【Có lẽ mẹ tới rồi.】
"Em sợ bà ấy lắm sao?"
Tôi cắn cắn môi, không dám nói.
Thẩm Nghiên Các thong thả nói: "Bà ấy chắc chắn sẽ vào, giờ làm sao đây?"
【Có thể không cho bà ấy vào không?】
"Sợ bà ấy m/ắng em à?"
Tôi nhút nhát gật đầu.
Thẩm Nghiên Các tỏ vẻ khó xử: "Nhưng đó là mẹ, anh không thể từ chối được."
Tôi r/un r/ẩy ra hiệu:
【C/ầu x/in anh, anh bảo em làm gì cũng được hết.】
"Thật không?"
【Thật ạ.】
Thẩm Nghiên Các nhìn chằm chằm vào đôi mắt to tròn vì gương mặt chẳng có mấy th!t của tôi, ánh mắt bỗng chốc tối sầm lại.
"Vậy em hôn anh một cái, phải hôn vào môi đấy."
?