Tôi chưa từng cố tình che giấu quá khứ giữa mình và Tề Tịnh, trong giới cũng không ít người biết chuyện.

Khi Bác Diễn quen biết tôi, chúng tôi đã chia tay và có hướng phát triển riêng, anh ấy không biết cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tề Tịnh, giống đồng đội hơn là tình nhân. Cậu ấy và tôi nương tựa lẫn nhau trong khoảng thời gian chúng tôi hoang mang nhất, cũng là cái cớ tôi viện ra để từ chối khi gặp phải những kẻ sàm sỡ.

Cậu ấy biết chuyện của tôi với Bác Diễn, lúc đó tôi sợ bị cậu ấy coi thường rồi chê cười, nên chỉ dám nói mình bị ép buộc, cậu ấy còn lo lắng cho tôi rất lâu.

Tôi có đủ tự tin, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tề Tịnh hoàn toàn trong sáng, nhưng tôi không thể đảm bảo Dịch Tân không thêm mắm dặm muối.....

Mẹ kiếp, chắc chắn cái tên Dịch Tân này đã thêm mắm dặm muối rồi.

Tôi không chịu nổi cái mùi trà xanh của cậu ta, vậy mà lần nào tôi cũng mắc mưu.

Tôi thật sự tự gi/ận chính mình đến ch*t được, chỉ biết bực bội đi đi lại lại trong phòng, một tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Tôi vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào với Bác Diễn, có Dịch Tân thì không có tôi, có tôi thì không có Dịch Tân.

Nhưng cứ ép buộc kim chủ như vậy thì kẻ bị ruồng bỏ chắc chắn là tôi.

Thôi giả ch*t vậy, gặp việc khó quyết, cứ tạm thời không quyết.

Tôi cầm điện thoại lên, dứt khoát tắt nguồn, không ngờ ngay giây sau, cánh cửa phòng bật mở.

Bác Diễn bước vào, phía sau là quản lý khách sạn cúi người nịnh nọt đóng cửa giúp anh ất.

Khách sạn gì mà tệ thế, bảo mật an toàn cơ bản cũng không đảm bảo.

Ánh mắt anh ấy quét từng nơi ở căn phòng, x/ác định chỉ có mình tôi, cái vẻ u ám nghiêm trọng của anh mới dần dịu lại.

"Chỉ vì anh không đóng kịch chia tay cùng em, mà em gi/ận dữ đến thế sao?"

Đến giờ phút này, anh ấy vẫn tưởng tôi bỏ trốn là vì lý do đó.

Ngọn lửa gi/ận trong lòng không chỗ thoát, tôi bực bội muốn thoát khỏi tay anh ấy, nhưng ngược lại còn bị bóp ch/ặt cằm.

Tôi bị buộc phải đối diện anh ấy, tôi cảm nhận ánh mắt anh dần nên nóng bỏng.

"Sáng nay đã thấy đồ trong thùng rác rồi...Xin lỗi, tối qua anh thật sự hơi bận, không để ý tâm trạng em, giờ bù đắp còn kịp chứ?"

Vừa nói, tôi đã bị anh ấy ép vào tường, Bác Diễn thuần thục khiến tôi mất sức phản kháng, anh chỉ nhẹ nhàng ôm eo kéo tôi về phía trước, tôi đã như con tôm mềm yếu vô dụng dính ch/ặt lấy anh.

"Thỉnh thoảng không ở nhà, cũng khá thú vị."

Chỉ vậy thôi sao? Trên điện thoại thì hùng hổ dữ dội như vậy, cuối cùng anh tìm tôi chỉ để làm chuyện này?

Tôi bị anh ấy hôn đến nghẹt thở, nhân lúc anh bế tôi lên giường, tôi gắng sức đẩy ra tạo khoảng cách.

"Đợi đã...."

"Không đợi được."

"Anh không hỏi em chuyện khác sao? Ví dụ như em và Tề Tịnh....."

Bác Diễn dùng một tay nắm ch/ặt hai cổ tay tôi, nâng cao ấn vào chăn mềm.

Anh nhìn xuống từ trên cao, khẽ cười, giọng khàn đi vì ham muốn: "Cái anh chàng đó à… Anh không quan tâm đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7