Tôi chưa từng cố tình che giấu quá khứ giữa mình và Tề Tịnh, trong giới cũng không ít người biết chuyện.

Khi Bác Diễn quen biết tôi, chúng tôi đã chia tay và có hướng phát triển riêng, anh ấy không biết cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tề Tịnh, giống đồng đội hơn là tình nhân. Cậu ấy và tôi nương tựa lẫn nhau trong khoảng thời gian chúng tôi hoang mang nhất, cũng là cái cớ tôi viện ra để từ chối khi gặp phải những kẻ sàm sỡ.

Cậu ấy biết chuyện của tôi với Bác Diễn, lúc đó tôi sợ bị cậu ấy coi thường rồi chê cười, nên chỉ dám nói mình bị ép buộc, cậu ấy còn lo lắng cho tôi rất lâu.

Tôi có đủ tự tin, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tề Tịnh hoàn toàn trong sáng, nhưng tôi không thể đảm bảo Dịch Tân không thêm mắm dặm muối.....

Mẹ kiếp, chắc chắn cái tên Dịch Tân này đã thêm mắm dặm muối rồi.

Tôi không chịu nổi cái mùi trà xanh của cậu ta, vậy mà lần nào tôi cũng mắc mưu.

Tôi thật sự tự gi/ận chính mình đến ch*t được, chỉ biết bực bội đi đi lại lại trong phòng, một tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Tôi vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích thế nào với Bác Diễn, có Dịch Tân thì không có tôi, có tôi thì không có Dịch Tân.

Nhưng cứ ép buộc kim chủ như vậy thì kẻ bị ruồng bỏ chắc chắn là tôi.

Thôi giả ch*t vậy, gặp việc khó quyết, cứ tạm thời không quyết.

Tôi cầm điện thoại lên, dứt khoát tắt ng/uồn, không ngờ ngay giây sau, cánh cửa phòng bật mở.

Bác Diễn bước vào, phía sau là quản lý khách sạn cúi người nịnh nọt đóng cửa giúp anh ất.

Khách sạn gì mà tệ thế, bảo mật an toàn cơ bản cũng không đảm bảo.

Ánh mắt anh ấy quét từng nơi ở căn phòng, x/á/c định chỉ có mình tôi, cái vẻ u ám nghiêm trọng của anh mới dần dịu lại.

"Chỉ vì anh không đóng kịch chia tay cùng em, mà em gi/ận dữ đến thế sao?"

Đến giờ phút này, anh ấy vẫn tưởng tôi bỏ trốn là vì lý do đó.

Ngọn lửa gi/ận trong lòng không chỗ thoát, tôi bực bội muốn thoát khỏi tay anh ấy, nhưng ngược lại còn bị bóp ch/ặt cằm.

Tôi bị buộc phải đối diện anh ấy, tôi cảm nhận ánh mắt anh dần nên nóng bỏng.

"Sáng nay đã thấy đồ trong thùng rác rồi...Xin lỗi, tối qua anh thật sự hơi bận, không để ý tâm trạng em, giờ bù đắp còn kịp chứ?"

Vừa nói, tôi đã bị anh ấy ép vào tường, Bác Diễn thuần thục khiến tôi mất sức phản kháng, anh chỉ nhẹ nhàng ôm eo kéo tôi về phía trước, tôi đã như con tôm mềm yếu vô dụng dính ch/ặt lấy anh.

"Thỉnh thoảng không ở nhà, cũng khá thú vị."

Chỉ vậy thôi sao? Trên điện thoại thì hùng hổ dữ dội như vậy, cuối cùng anh tìm tôi chỉ để làm chuyện này?

Tôi bị anh ấy hôn đến nghẹt thở, nhân lúc anh bế tôi lên giường, tôi gắng sức đẩy ra tạo khoảng cách.

"Đợi đã...."

"Không đợi được."

"Anh không hỏi em chuyện khác sao? Ví dụ như em và Tề Tịnh....."

Bác Diễn dùng một tay nắm ch/ặt hai cổ tay tôi, nâng cao ấn vào chăn mềm.

Anh nhìn xuống từ trên cao, khẽ cười, giọng khàn đi vì ham muốn: "Cái anh chàng đó à… Anh không quan tâm đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ sinh nghèo được tài trợ sinh cho chồng một cặp song sinh một trai một gái, tôi phong tỏa tài khoản khiến hắn phá sản

Chương 8
Trong nhóm hội bạn cấp hai, mọi người đang bàn tán sôi nổi về chuyện nhà ai lại sinh thêm đứa thứ hai. Tôi vừa chuẩn bị phương án cho ngày mai vừa gõ bàn phím hùa theo: "Tôi với Cố Minh còn đang chúi đầu vào sự nghiệp, đến mèo còn chẳng dám nuôi nói chi tới con cái." Chỉ vài giây sau, đối thủ thời trung học đột nhiên đăng một đoạn video độ phân giải cao trong nhóm, còn đặc biệt tag tôi: "Thế mà sao tôi lại thấy Cố Minh nhà chị đang ôm một cặp song sinh khóc nức nở ở trung tâm hậu sản hạng sang thế này?" Tôi tưởng cô ta nhầm người. Rõ ràng hôm nay Cố Minh đi công tác xa rồi cơ mà. Cho đến khi tôi mở video phóng to. Cố Minh khoác trên người bộ đồ vô trùng chỉ dành cho những ông bố sắp được gặp con. Còn sản phụ nằm trên giường bệnh VIP kia - đích thị là cô sinh viên nghèo tôi đã chu cấp suốt bốn năm trời.
Hiện đại
0