Đèn Đêm Rằm Tháng Bảy

Chương 21

20/03/2025 11:34

Lần thứ hai ngồi trước màn hình máy tính, tôi đem bức ảnh trong bài báo tuyên dương kia làm đầu mối.

Dùng công cụ tìm ki/ếm ảnh trên mạng, cầu may không chừng.

Không ngờ, sau khi so sánh hàng chục bức ảnh tương tự, thật sự tìm thêm được manh mối mới.

Khả năng nhận diện khuôn mặt của phần mềm giờ đã chuẩn đến mức đáng kinh ngạc.

Đó là một tấm ảnh chụp màn hình mờ ảo.

Tôi muốn truy cập vào bài gốc đăng tấm ảnh, nhưng đành bó tay vì nó đã bị gỡ xuống.

Nhưng dựa vào thanh cuộn dưới đáy khung hình cùng logo góc trái, có thể đoán đây là chương trình thời sự mang tên "Toàn cảnh đời sống dân sinh", từng phát sóng trên đài Giang Thành.

Tôi tiếp tục lục tìm thông tin về chương trình "Toàn cảnh đời sống dân sinh" trên mạng.

Nghĩ rằng chỉ cần tìm được chương trình này, chắc chắn sẽ có thêm manh mối về vị cảnh sát kia.

Đáng tiếc chương trình này không phải dạng phát trực tuyến, hồi xưa cũng ít người quan tâm, trên mạng khó lòng tìm được bản lưu trữ đầy đủ.

Một manh mối vừa hé lại đ/ứt đoạn.

Tôi chán nản trở lại màn hình chính, thẫn thờ nhìn tấm ảnh chụp màn hình vừa rồi.

Không ngờ lần này lại phát hiện dòng chữ chạy dưới đáy hình tuy mờ nhưng vẫn nhận ra nội dung: "Cảnh sát nhiệt tình giúp cụ bà tìm gà mái mất, không ngờ hôm sau cụ mổ gà nấu canh cảm ơn".

Đọc xong mấy chữ này, tôi ngẩn người vài giây, bất giác nhận ra hồi xưa tin thời sự cũng có góc... bông đùa thế này. Nhưng ít ra đây là hướng đi mới.

Bỗng dưng tôi gõ vào ô tìm ki/ếm cụm từ: "Cảnh sát tìm gà, cụ bà mổ gà cảm ơn".

Ấn nút enter, kỳ lạ thay quả nhiên tìm được một bài viết.

Tiêu đề: "Những tin tức kỳ quặc nào đáng xem trên đài địa phương". Vào bài xem thì đây là tổng hợp những bản tin hài hước từ đài địa phương, sự việc cụ bà mổ gà xếp thứ tư.

Người viết tỏ ra rất tận tâm, kể lại sự việc tỉ mỉ: Tại khu dân cư Hạnh Phúc Lý, thị trấn Tân Thương (Giang Thành) có cụ bà cao tuổi từ nông thôn lên ở với con trai. Bà nằng nặc mang theo con gà mái đẻ trứng lên thành phố, nhưng nhà chung cư chật chội mùi hôi thối khiến con dâu phát ngấy.

Sau nhiều lần can ngăn không được, con trai đành lén vứt gà xuống đường. Cụ bà đ/au lòng trình báo mất tr/ộm, may nhờ cảnh sát họ Triệu nhiệt tình đi tìm. Qua trao đổi, mới biết cụ mang gà lên vì sợ thành gánh nặng cho con, muốn nuôi gà đẻ trứng ki/ếm thêm. Cuối cùng cả hai bên hòa giải, cụ chủ động th!t gà nấu canh tạ ơn.

Câu chuyện tưởng chừng hài hước hóa ra lại ấm áp.

Xem kỹ lại chi tiết: Vụ mất gà hóa ra không đủ điều kiện khởi tố. Cảnh sát họ Triệu đã dùng thời gian nghỉ tự đi tìm, lúc phát hiện con gà đang lạc trên đường đi chợ về.

Điều này chứng minh khu chợ nơi anh Triệu m/ua đồ gần khu Hạnh Phúc Lý, cũng có nghĩa là... anh ta sống gần đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng tôi đi ăn đồ cay xé lưỡi cùng cô em gái tôi bảo trợ

Chương 9
Chồng tôi có dạ dày rất nhạy cảm nên chưa bao giờ ăn hải sản hay đồ cay. Kết hôn năm năm, Cố Uyên – người chỉ cần chạm một chút vào ớt là đau dạ dày đến mức phải nhập viện cấp cứu – đột nhiên xách về một phần tôm hùm đất cay xé lưỡi. Anh ấy mỉm cười nói: 'Từ nay về sau, anh sẽ cùng em ăn cay.' Tôi nhìn anh ấy thuần thục bóc lớp vỏ tôm thấm đẫm dầu đỏ, thậm chí còn biết rõ phần gạch tôm nào đầy đặn nhất, lòng tôi bỗng chốc lạnh buốt. Nhân lúc anh đi tắm, lần đầu tiên tôi lén xem điện thoại của anh. Trong ba tháng qua, năm mươi đơn đồ ăn Tứ Xuyên cay nồng, ba mươi đơn lẩu dầu đỏ, tất cả đều được gửi đến chung cư Nam Giang ở phía Nam thành phố. Em gái nuôi – cô sinh viên nghèo mà tôi đã chu cấp suốt bốn năm qua – đang sống ở đó. Đơn hàng gần nhất có ghi chú: 'Phụ nữ mang thai thèm cay, cho thêm thật nhiều ớt, cô ấy thích ăn cay.'
Tình cảm
0