Tôi Ác Lắm!

Chương 02

17/10/2025 20:13

Vào cái ngày biết Kỷ Thầm là phản diện của thế giới này, tôi đã nhìn thấy kết cục của câu chuyện.

Hệ thống bắt tôi tận mắt chứng kiến anh trai mình bị bạn bè phản bội, nhân phẩm bị chà đạp, bị nhân vật chính dẫm đạp dưới chân, ch*t trong đ/au đớn và nh/ục nh/ã.

Cơ thể tôi run lẩy bẩy vì lạnh, ruột gan như lộn ngược, không kìm được mà gập người nôn mửa.

Không ai biết tôi yêu anh trai đến nhường nào, yêu đến mức có thể không ngần ngại ch*t thay anh.

Anh trai của em, sao lại phải chịu kết cục như vậy?

Hệ thống hỏi tôi: [Cậu có muốn ngăn cản vận mệnh của anh trai mình không?]

Tôi đáp: "Cậu chỉ cần một người thúc đẩy cốt truyện để thu năng lượng thế giới này thôi, ai làm chẳng được đúng không? Để tôi thay anh ấy."

Tôi sẽ làm kẻ x/ấu, tôi sẽ đi trên con đường ch*t chóc này, vậy nên tôi trở thành phản diện.

Tôi không hối h/ận, nhưng tôi thực sự có lỗi với Phương Việt. Cậu ấy là thụ chính, nhiệm vụ của tôi là phá hoại mối qu/an h/ệ giữa cậu ấy và công chính.

Chúng tôi quen nhau hồi đại học. Tôi thực lòng coi cậu ấy là người quan trọng thứ hai sau anh trai.

Phương Việt tốt đến thế.

Nhưng tôi không còn cách nào khác.

Thật sự bất lực.

Kết cục định sẵn của phản diện là bị công chính trả th/ù. Để không liên lụy đến anh trai, hồi đại học tôi đã tự lập công ty riêng.

Tôi cũng có hào quang của mình, thuận buồm xuôi gió phát triển công ty rất tốt.

Theo yêu cầu của hệ thống, tôi bắt đầu đi/ên cuồ/ng tranh giành Phương Việt với Bùi Đảo.

Dùng mọi th/ủ đo/ạn đàn áp Bùi Đảo, thậm chí sẵn sàng tổn thất 800 để diệt 1000.

Dường như tôi có loại đ/ộc á/c bẩm sinh, làm việc x/ấu thành thạo như người chuyên nghiệp.

Nh/ốt Phương Việt, thưởng thức ánh mắt h/oảng s/ợ của cậu ấy, dùng sự an nguy của Bùi Đảo làm mãnh lực ép cậu ấy phục tùng.

Tôi bóp cằm cậu ấy, giọng điệu khiêu khích và đ/ộc á/c:

"Vẫn còn nghĩ đến anh ta à? Anh ta không c/ứu được cậu đâu. Không ai giúp cậu cả. Ở với tôi đi, nếu đồng ý tôi sẽ thả cậu."

Ánh mắt Phương Việt nhìn tôi đầy xa lạ, đ/au đớn hỏi:

"Kỷ Hồi, sao lại đối xử với tôi như vậy? Chúng ta không phải bạn tốt nhất sao?"

Trái tim tôi như bị x/ẻ thịt, nhưng chỉ có thể nói: "Bạn tốt? Tôi không có bạn. Theo Bùi Đảo có gì tốt? Chi bằng theo tôi."

Món n/ợ với cậu ấy, tôi không thể trả được rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm