Ngôi Nhà Ma Ám

Chương 2

01/10/2025 14:44

2.

Cả hai chúng tôi cùng sững lại tại chỗ, trong nháy mắt đều trở nên bất an. Ngay sau đó, bên ngoài cửa truyền đến một giọng nói quen thuộc:

“Mở cửa đi, là em.”

Toàn thân tôi run lên, vội vàng chạy ra mở cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa bật ra, một cô gái tóc dài, mặc váy bó sát cùng tất đen hiện ra trước mắt, mùi nước hoa trên người cô phả thẳng vào mặt.

Đôi tất đen nơi cặp chân đã sớm bị mưa làm ướt sũng, cô khẽ hất những giọt nước mưa còn vương trên chiếc ô.

“Sa Sa!? Sao em lại đến đây?”

Trước mắt tôi chính là bạn gái Sa Sa, hôm nay cô trang điểm và ăn mặc hoàn toàn khác phong cách giản dị thường ngày, rõ ràng đã cẩn thận chải chuốt trước khi đến.

Sa Sa liếc thấy A Kiệt đứng sau lưng tôi, nụ cười lập tức cứng lại, vẻ mặt lộ chút ngượng ngùng, lắp bắp:

“À… em… phòng anh có bạn ở à…”

Nhìn thấy Sa Sa tôi vừa vui vừa ngạc nhiên: “Em chẳng phải nói tối nay về quê sao?”

Má Sa Sa hơi ửng đỏ, e thẹn đáp:

“Bão nên tàu cao tốc bị hủy, tiện đường ghé qua anh, không ngờ lại có người…”

Tôi kéo tay Sa Sa định dẫn cô ấy ra ngoài, nhân tiện nói sơ qua chuyện bà chủ nhà nuôi tiểu q/uỷ.

Không ngờ Sa Sa chẳng thèm để tâm, còn hất tay tôi ra bước thẳng vào phòng:

“Hừ, mấy chuyện m/ê t/ín nhảm nhí, ở một đêm thôi thì sợ gì. Với lại hôm trước anh có một tối đi chơi với bạn không về, tính ra chưa đủ bảy ngày mà.”

Tôi chợt nhớ, đúng là ngày đầu tiên chuyển vào, tôi đi tụ tập với bạn cũ, cả đêm không về. Nếu đúng như Sa Sa nói, thì tôi chưa tính là ở đủ bảy ngày, chắc không sao.

Thấy tôi do dự, A Kiệt liền lo lắng quát lên:

“Không được! Không thể mạo hiểm, tối nay phải ra ngoài ở!”

Sa Sa nhíu mày, chu môi:

“Chỉ ngủ lại một đêm thôi mà! Có gì đâu phải sợ. Chẳng lẽ thật sự có m/a đến lấy mạng hai anh chắc?”

A Kiệt trái ngược hẳn bình thường, gắt gỏng quát: “Tôi nói không được là không được! Đừng nghe cô ta!”

Sa Sa khoanh tay trước ngựk, liếc A Kiệt:

“Hứ, nhát như cáy. Nếu sợ quá thì anh tự ra ngoài ngủ đi! Tối nay tôi ngủ với bạn trai tôi!”

Tim tôi khẽ run, tim đ/ập lo/ạn. Dù hai chúng tôi đã quen nhau ba tháng nhưng chưa từng chung chăn gối, chẳng lẽ cơ hội đến rồi sao?

Tôi cố kìm nén sự phấn khích, liếc mắt ra hiệu cho A Kiệt: “Phải đó anh bạn, hay tối nay cậu ra ngoài ngủ một hôm?”

Nhưng ánh mắt A Kiệt vẫn không nhìn tôi.

Thật ra hai người họ chỉ gặp nhau một lần, chẳng quen thân gì, không hiểu sao không khí lại căng như dây đàn.

A Kiệt cũng đang nổi nóng, ném túi xuống quát lớn:

“Căn nhà này tôi cũng trả một nửa tiền thuê, dựa vào đâu mà tôi phải ra ngoài? Hôm nay tôi không đi đâu hết! Xem ai gan hơn ai!”

Căn hộ cho thuê này tổng cộng chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng tắm, diện tích chưa đến 30m², chật chội vô cùng. Hai phòng ngủ cửa sát nhau, chỉ cách bằng một bức tường rỗng không cách âm.

Sa Sa tắm xong ngồi trên giường tôi lau tóc, hai chân bắt chéo để lộ đôi chân trắng nõn, trên người mặc bộ đồ ngủ lụa tím x/ẻ ngựk sâu.

Từ trên cao nhìn xuống, phong cảnh trước ngựk cô ấy mờ mờ ảo ảo.

Tôi nuốt nước bọt, tim đ/ập thình thịch. Một mặt lo hậu quả của việc ở trong nhà m/a, một mặt lại bối rối trước cảnh tượng sắp xảy ra.

Sa Sa ngẩng mắt, hơi ưỡn ngựk, cười khẽ:

“Ngoan nào, đừng nghĩ bậy bạ. Tối nay ngoan ngoãn, chị sẽ thưởng cho em~”

Chúng tôi quen nhau ở một quán bar, cô ấy hơn tôi một tuổi. Không hiểu vì sao chỉ mới nhìn nhau một lần cô đã chủ động đến bắt chuyện.

Có lẽ do tôi đẹp trai chăng.

Trong ánh mắt Sa Sa toát lên vẻ quyến rũ của một “chị đại” mà người bình thường khó cưỡng, còn tôi thì khỏi nói — chẳng muốn cưỡng lại chút nào.

Môi Sa Sa khẽ chạm môi tôi, hương vị ngọt ngào lan trong khoang miệng. Tôi nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc say mê ấy.

Sa Sa ghé sát tai tôi thì thầm: “Tắm cho sạch nhé, chị đợi em.”

Dưới lời giục giã của cô ấy, tôi lưu luyến đi vào phòng tắm.

Vừa tắm vừa ngân nga, đầu óc toàn nghĩ đến cảnh tối nay sẽ “mưa gió” thế nào.

Nhưng lỡ làm ồn ảnh hưởng A Kiệt thì ngại ch*t.

Đang suy tính làm sao cho yên tĩnh, bỗng phụt — đèn phòng tắm tắt phụt. Xung quanh lập tức chìm trong bóng tối.

Nước đang ấm cũng lạnh dần, càng lúc càng lạnh buốt.

“Khỉ thật! Lại nhảy cầu d/ao!”

Tôi càu nhàu, vội vàng xả hết bọt xà phòng, với tay lấy khăn trên móc. Chợt, trong khóe mắt tôi thấy trong gương… phía sau hình như có thêm một bóng người.

Tôi lập tức quay lại nhìn.

Cánh cửa phòng tắm không biết từ lúc nào hé ra một khe hở.

Trong khe hở ấy, rõ ràng có một con mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cái đầu đó chậm rãi rụt lại…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7