Tôi ôm ch/ặt Maria trong lòng, lăn tròn về phía trước suýt nữa thì ngã lăn đùng ra. Vừa ngẩng đầu lên, một lưỡi d/ao lạnh toát đã áp vào cổ.

Lưỡi d/ao trông giống d/ao mẹ kế dùng để c/ắt bánh kem tối qua, nhưng nó lại dính đầy vết bẩn.Tên đầu đinh đứng chễm chệ nhìn xuống, nhe răng cười như q/uỷ dữ. Chỗ tai bị c/ắt dán miếng băng gạc trông rất thô thiển.

"Thằng ranh con đó đưa thẻ kỹ năng cho mày rồi đúng không?"

"Đưa tao, cùng với thẻ kỹ năng của mày luôn."

Tôi ngước mắt lạnh lùng: " Mới bắt đầu đã tàn sát lẫn nhau, mày không muốn qua ải nữa à?"

Tên đầu đinh nghiến răng: "Đáng lẽ tao có thể thuận buồm xuôi gió vượt ải một sao dễ ợt này, chỉ vì bốn tên tân binh như các người mà khiến tao thê thảm thế này."

"Tao sẽ lấy lại hai thẻ trước, dùng mày u/y hi*p thằng kia. À mà hai đứa không phải đang yêu đương đấy chứ? Đồng tính luyến ái t/ởm vãi, nhưng càng tốt, mày ở trong tay tao thì thẻ kỹ năng mạnh nhất của nó cũng sẽ về tao."

"Hai tên còn lại không đ/áng s/ợ. Năm thẻ kỹ năng trong tay, vượt ải dễ như trở bàn tay."

"Mày tính toán kỹ đấy."

"C/âm mồm, đưa thẻ kỹ năng ra ngay, đừng bắt tao gi*t mày."

Lưỡi d/ao ép sát thêm vào da th!t. Một vết c/ắt phập vào cổ, m/áu tươi chảy dọc theo sống d/ao.

【Chú ý, người chơi Đoàn Nhiên, sinh mạng còn 2.】

Mặt tôi không biến sắc: "Gi*t tao cũng không lấy được thẻ đâu."

Tên đầu đinh nghiến ch/ặt hàm. Hắn đâu dám gi*t tôi thật, nếu tôi ch*t, Bùi Thanh Yến sẽ không ngoan ngoãn giao thẻ mà ngược lại sẽ ngh/iền n/át hắn thành bột.

Không đáng.

Hắn chỉ có thể dọa dẫm, đẩy lưỡi d/ao sâu thêm tí nữa.

【Chú ý, người chơi Đoàn Nhiên, sinh mạng còn 1.】

【Cảnh báo, sinh mạng người chơi Đoàn Nhiên sắp dưới mức 1.】

Cảm giác cận kề cái ch*t quen thuộc ập đến, khiến tôi r/un r/ẩy, hơi thở đ/ứt quãng.

"Thẻ! Đưa thẻ đây!" Gã đầu đàn trợn mắt hét lên.

Đúng lúc này, Maria trong lòng tôi động đậy. Cô bé chớp mắt ngơ ngác, nhìn khuôn mặt tái nhợt của tôi rồi lại liếc sang tên đầu đinh đi/ên lo/ạn kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm