Nhịp Đập Tương Phùng

Chương 8

27/12/2024 11:53

Bởi vì nụ hôn đó.

Mối qu/an h/ệ của tôi với Giang Húc bắt đầu có những thay đổi nhỏ.

Mặc dù sáng hôm sau chúng tôi còn gặp nhau như không có chuyện gì xảy ra, lên lớp.

Nhưng sau khi hai người nhìn nhau, sẽ lập tức quay đi.

Nếu vô tình chạm vào tứ chi, cũng sẽ rút lại ngay lập tức.

Đến ngay cả Trần Niệm cũng không nhìn được nữa.

Cậu ấy có chút hoài nghi: “Không phải lúc trước hai người còn có qu/an h/ệ cha con sao?

"Sao dạo gần đây tớ cảm thấy mối qu/an h/ệ của hai người có chút mờ ám nhỉ?"

Tôi giả vờ ng/u ngốc: "Có sao? Tớ không cảm thấy thế."

Trần Niệm: “Vậy đưa trà sữa cậu m/ua cho Giang Húc qua đây để tớ uống.”

Tôi:"……"

Trần Niệm: “Hơn nữa, Giang Húc mấy ngày nay cũng rất kỳ quái.”

Cậu ấy lén chỉ vào Giang Húc đang nhìn bức tường trưng bày ngoài phòng học: “Mấy ngày nay cậu ấy không nói chuyện với những bạn học nữ khác.”

Đúng lúc dưới tầng có mấy bạn học sinh nữ năm nhất đang ngại ngùng muốn nói chuyện với Giang Húc.

Giang Húc điềm đạm quay lại và liếc nhìn tôi trong lớp học một cái.

Xoay người đẩy lớp trưởng đi, để lớp trưởng nói cho bọn họ nghe về kế hoạch ôn thi tuyển sinh đại học.

Trần Niệm: "Nhìn thấy chưa. Lần trước, loại tình huống này chỉ có thể xuất hiện trên người của bố mẹ tớ."

“Năm mười tám tuổi, rất thích danh hiệu ‘tình yêu của bố mẹ’.

"Nhưng sau này hai người có thể ở bên nhau thì cũng tốt."

Trần Niệm thở dài: "Như vậy tiền mừng chỉ cẩn đưa một lần là được rồi."

Tôi:"……"

Khi kỳ thi tuyển sinh đại học đến gần, mọi người đều trở nên cực kỳ nghiêm túc trong việc tự học buổi tối.

Tôi ôm đầu và ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm hoàng hôn.

Giang Húc cầm bút gõ nhẹ lên bàn tôi, thấp giọng thúc giục: “Những câu dài ngắn hôm qua học thuộc, còn thiếu một số.”

Tôi lấy sách che đầu lại và nói: “Được rồi, được rồi, tớ học ngay đây.”

Giang Húc hơn mười năm sau.

Như thế nào?

Một cảm giác mơ hồ thoáng qua tâm trí tôi.

Tương lai cậu ta sẽ học đại học, rồi nghiên c/ứu sinh sao? Là chuyên ngành gì? Ở đơn vị nào?

Bình thường sau khi tan làm, ăn cơm xong chúng tôi có cùng nhau đi bộ hay không?

Cuối tuần chúng tôi có đi công viên và cùng nhau xem phim không?

Nhưng dường như bước vào một khu rừng đầy sương m/ù dày đặc.

Không thể nhìn thấy gì, không thể nhớ bất cứ điều gì.

Tôi thở dài.

Chẳng trách hệ thống muốn cho tôi tạo ấn tượng tốt với Giang Húc.

Tất cả mọi thứ liên quan đến tương lai của chúng tôi, tôi gần như đã quên hết.

Nhưng điều vô lý là...

Kể từ sau ngày tôi hôn Giang Húc, thiện cảm của chúng tôi vẫn không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Tôi h/ận không thể bóp nghẹt hệ thống.

Hệ thống cũng nghĩ mãi mà không có cách giải quyết, nhưng vẫn giả vờ dáng vẻ của người từng trải.

“Chẳng lẽ là do tiếp xúc cơ thể chưa đủ nhiều.”

“Ây yo, Tôi hiểu được ~

“Ồ, tôi hiểu rồi ~ Loại hoa của núi cao này rất khó chinh phục.”

Tôi siêng năng nâng cao thiện cảm của mình với Giang Húc mỗi ngày.

Lúc bắt đầu cậu ta cũng ngạc nhiên, dần dần cũng quen.

Ngay cả khi anh ta đi phía trước, vẫn vô thức đưa tay ra sau và để tôi nắm lấy ngón tay của cậu ta.

Mãi cho đến khi kết thúc buổi tự học tối.

Giang Húc lại đưa tôi đi qua con hẻm đó.

Đã có người đợi ở đó từ sớm.

Mạnh Triết đứng dưới ánh đèn đường.

Có vẻ tức gi/ận.

Mấy ngày nay cậu ấy đến gặp tôi, nhưng chưa nói được mấy câu thì liền bị Giang Húc đuổi đi.

Ánh mắt Mạnh Triết rơi vào ngón tay đang nhẹ nhàng móc vào Giang Húc của tôi.

Cậu ấy mím môi và nói với giọng trầm.

"Hạ Thi.”

"Giang Húc không phải chồng tương lai của cậu.”

"Chồng tương lai của cậu là tớ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm