Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1687: Ngươi là đang dạy ta làm việc sao?

05/03/2025 17:11

---

Có thể tùy tiện đ/á/nh ch*t một lính đ/á/nh thuê cấp S như Mạnh Thiên, làm sao bọn họ có thể không cẩn thận ứng phó.

Thấy vậy, Diệp Oản Oản liếc nhìn mấy người chấp pháp đội vừa đi lên lôi đài: "Toàn một lũ dậy thì thất bại, làm bẩn ánh mắt của ta, cút xuống cho ta!"

"Dậy thì thất bại? Còn làm bẩn ánh mắt của cô ta?"

Mấy vị thành viên chấp pháp đội trố mắt nhìn nhau. Bọn họ làm sao lại là một lũ dậy thì thất bại cơ chứ? Gì thì gì, cũng phải đẹp hơn cô ta một chút, có được không?

Rốt cục là ai dậy thì thất bại, ai làm bẩn mắt ai chứ?

"Diệp Oản Oản, ta khuyên ngươi mau lập tức thúc thủ chịu trói, không nên chống cự vô ích!"

Một vị thành viên chấp pháp đội trong đám, chỉ vào Diệp Oản Oản, nghiêm nghị quát lên.

Nghe tiếng, Diệp Oản Oản dùng khóe mắt lườm hắn ta một cái đầy chán gh/ét: "Cút đi!"

"Hồ đồ ng/u xuẩn, bắt cô ta lại!"

Trong chốc lát, mấy vị thành viên chấp pháp đội, lao vào tấn công Diệp Oản Oản.

Nhưng mà, cước pháp của Diệp Oản Oản càn quét ngang dọc. Tên cầm đầu chấp pháp đội trong nháy mắt bị Diệp Oản Oản đ/á trúng, cả người không ngoài dự đoán, văng xuống dưới lôi đài.

Kết cục của mấy vị thành viên chấp pháp đội khác cũng giống y chang nhau, còn chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, đã bị Diệp Oản Oản đ/á bay xuống đài.

Khu khách quý, Kỷ Tu Nhiễm tiếp tục nhàn nhã uống trà, cứ như thể đã hoàn toàn dung hợp cùng với cái thế giới này.

Tu La Chủ cũng đồng dạng ngồi yên tại chỗ, cũng không có ý định rời đi.

Vào giờ phút này, toàn trường trên dưới lại xôn xao một trận.

Từ góc nhìn của mọi người, Diệp Oản Oản vốn đang bạo hành đám chấp pháp đội như hung thần á/c sát, bây giờ lại có thể ngồi bệch xuống lôi đài, hai con ngươi khép hờ lại, đúng là ngủ thiếp đi...

"Ch/ửi thề một tiếng, Diệp Oản Oản đang buồn ngủ?"

"Nhìn tình hình... Thật có vẻ là như vậy..."

"Đây là trò gì vậy... Diệp Oản Oản rốt cuộc muốn làm cái gì?"

Mọi người tại đây nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, thần sắc hơi có chút kinh ngạc. Với tư duy của người bình thường, đã hoàn toàn không cách nào lý giải được Diệp Oản Oản rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Thấy Diệp Oản Oản tựa lưng vào cột sắt trên lôi đài khò khò ngủ say, hàn quang trong mắt Mạnh Khả ở phía dưới lôi đài, chợt lóe lên. Hiện tại đem Diệp Oản Oản diệt trừ, chính là thời cơ tuyệt hảo...

Lúc này, Mạnh Khả nhanh chóng bay vọt lên lôi đài, lấy chưởng làm đ/ao, hung hăng đ/á/nh thẳng về phía Diệp Oản Oản.

Một màn này, tuy là rơi vào trong mắt của chấp pháp trưởng lão, nhưng ông ta cũng không lên tiếng ngăn cản, chẳng qua chỉ trơ mắt nhìn Mạnh Khả h/ành h/ung.

Trong chớp mắt, hai cục đ/á, dị thường ăn ý từ khu khách quý b/ắn tới, không trật chút nào, đ/á/nh thẳng vào hai bên đùi Mạnh Khả.

"A..."

Lúc này, Mạnh Khả kêu thảm một tiếng, ngay sau đó, "Uỵch" một tiếng quỳ sụp xuống đất.

Khu khách quý, Kỷ Tu Nhiễm và Tu La Chủ, đồng thời nhìn về phía đối phương, thấy được trong mắt nhau là ý lạnh âm u.

Hai cục đ/á, một cái xuất phát từ tay Kỷ Tu Nhiễm, một cái khác xuất phát từ tay Tu La Chủ.

"A, Tu La Chủ quả là rất thích xen vào chuyện của người khác." Kỷ Tu Nhiễm nhìn Tu La Chủ, cười nhạt.

Nghe câu nói móc này, Tu La Chủ mặt không cảm xúc, lườm Kỷ Tu Nhiễm một cái: "Chuyện vớ vẩn của Kỷ Hoàng, dường như là càng lúc càng nhiều."

"Tu La Chủ, ngài đây là..."

Trưởng lão Lôi Hạ nhìn về phía nam nhân, chân mày nhíu ch/ặt lại. Tu La Chủ tại sao lại ra tay đối với đồ đệ của hắn ta?

Nếu như là Kỷ Tu Nhiễm, Lôi Hạ cũng còn có thể hiểu được. Dù sao, Kỷ Tu Nhiễm và Cung lão cũng có chút giao tình. Con ả Diệp Oản Oản kia là đệ tử Cung lão, Kỷ Tu Nhiễm ra tay, thì dễ hiểu. Nhưng Tu La Chủ, lại do chính mình mời tới!

Nghe tiếng, giọng của nam nhân lạnh lùng như băng: "Ngươi là đang dạy ta làm việc thế nào sao?"

"Tự nhiên là không phải, nhưng..." Thần sắc trưởng lão Lôi Hạ lộ lên vẻ nghi ngờ.

"Ta chẳng qua là không ưa lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!" Nam nhân lãnh đạm thờ ơ lên tiếng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
7 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14