Nhưng dù sao cô gái họ Mạc này cũng là xuất thân từ gia đình làm nghề bảo tiêu nên tính cách ngoan cường.

Lúc đó, cô ấy đã làm một chuyện khiến cho tới tận bây giờ cũng không ai có thể ngờ tới.

Vào một đêm u tối, cô ấy vậy mà dám cầm d/ao đ/âm ch*t cả mẹ chồng và chồng của mình, còn muốn bỏ trốn khỏi làng ngay trong đêm.

Kết quả vẫn bị người trong làng nhìn thấy, bắt lại về làng.

Cô ấy đã làm ra những chuyện khủng khiếp như vậy, đương nhiên phải bị trừng ph/ạt.

Khi đó đang là lúc chiến tranh lo/ạn lạc nên không có vụ án nào được xử lý một cách nghiêm túc, bài bản mà chỉ thi hành các nội quy trong gia tộc. Vì vậy dưới sự chỉ huy của ông sơ và ông cố của tôi, cô gái đó đã bị trói vào một cột cờ dựng bằng củi và bị th/iêu sống như vậy.

Nhưng không ai có thể ngờ rằng chuyện này còn chưa kết thúc ngay lúc đó.

Qua ngày giỗ tuần đầu tiên, cô gái nhà họ Mạc đã trở thành một á/c linh hung dữ, trở về làng và liên tiếp gi*t ch*t cả chục người nhà họ Lâm.

Trong đó bao gồm cả ông sơ của tôi.

Lúc ấy ông cố của tôi đã may mắn thoát ch*t, ngày hôm sau lập tức tìm đến một đạo sĩ rất lợi hại, dùng tám mươi tám tượng Phật này để phong ấn mãi mãi tro cốt và linh h/ồn của cô gái.

Vị đạo sĩ này chính là tổ sư gia của Thôi Danh Chương.

Lẽ ra chỉ cần trấn áp đủ chín mươi chín năm thì con m/a nữ này có thể vãng sanh cực lạc dưới sự chỉ dẫn của tám mươi tám vị Phật.

Nhưng trong thời gian này không được phép di chuyển bất cứ tượng Phật bằng đ/á nào.

Cũng thật trùng hợp khi vùng đất này bị ngập hoàn toàn do việc xây dựng hồ chứa nước.

Vốn cho rằng chỉ cần đợi qua vài năm nữa là đủ chín mươi chín năm, m/a nữ đó cũng sẽ hoàn toàn vãng sanh cực lạc.

Nhưng không ngờ vì một trận hạn hán lại để cho những tượng Phật bằng đ/á đó lộ diện lần nữa.

Bây giờ lại vì một pho tượng Phật giả khiến cho trận pháp tám mươi tám tượng Phật hoàn toàn bị phá vỡ.

Có lẽ đêm nay con m/a nữ sẽ lại đến đây tìm người nhà họ Lâm chúng tôi để b/áo th/ù.

Cô ấy bị nh/ốt lâu như vậy, chắc chắn oán khí những á/c linh tầm thường không thể nào so sánh được, thậm chí có lẽ đã trở thành á/c linh khiến những m/a q/uỷ bốn phương đều phải nghe lệnh của cô ấy rồi.

Nói đến đây, Thôi Danh Chương cũng không khỏi thở dài nói:

“Cho dù tôi có mời cả tổ sư gia đến đây thì cũng chưa chắc đã có cách để đối phó với á/c linh này. Nếu như cô ta đã muốn b/áo th/ù thì đêm nay tôi cũng không có cách nào ngăn cản được.”

Thôi Danh Chương vừa nói xong, bà và mẹ tôi đều gần như rơi nước mắt cùng lúc.

Nhưng tôi thì chỉ cảm thấy đầu óc mình trống rỗng.

Vậy là tôi sắp ch*t rồi sao?

Bố tôi, mẹ tôi và bà nội, đêm nay cả nhà chúng tôi đều phải ch*t sao?

Tôi nhìn mẹ, nhìn bố, nhìn bà nội rồi lại nhìn về phía đạo sĩ Thôi.

Lúc này vẻ mặt của người vốn dĩ là hy vọng cuối cùng có thể c/ứu sống gia đình tôi cũng tràn đầy sự chua xót.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0