Nến Âm

Chương 4

10/04/2026 11:37

Tôi chạy tới nhà máy bỏ hoang thì thấy mấy cảnh sát trẻ đang nôn thốc nôn tháo.

Không khí ngập tràn mùi m/áu tanh nồng nặc.

Cảnh sát trưởng Lý ngồi xổm giữa phân xưởng, mặt mày tái mét.

Trước mặt anh ta bày ra hai cái... không, đúng hơn là hai tấm.

Th* th/ể Lâm Nguyệt nằm ngửa, lớp da bị l/ột ra nguyên vẹn từ đầu đến chân.

Những thớ thịt đỏ lòm lộ ra ngoài, khuôn mặt chỉ còn hai hốc đen ngước lên trần nhà.

Nhưng bên cạnh cô ấy, còn trải ra một tấm da người khác.

Nguyên vẹn, mỏng như cánh ve, dưới ánh đèn huỳnh quang có thể nhìn xuyên thấu.

Ở phần lưng tấm da có một vết rạ/ch mảnh.

Nhưng tấm da này rất cũ, màu vàng ố, mép nhăn nheo, như thể đã được cất giữ mấy chục năm.

Trong khi da của Lâm Nguyệt còn tươi roj rói, lấp lánh ánh m/áu.

"Bác sĩ pháp y sơ bộ nhận định," Cảnh sát trưởng Lý chỉ vào tấm da cũ, "thời điểm l/ột da của hai tấm này cách nhau ít nhất năm mươi năm."

Tôi ngạc nhiên hỏi: "Cảnh sát giờ hiệu suất cao thế à?"

Cảnh sát Lý chỉ chiếc bộ đàm: "Báo cáo vừa truyền tới. Tôi cũng thấy khó tin."

Tôi cúi xuống xem kỹ.

Chỗ gáy tấm da cũ có một vết bớt màu đỏ nhạt.

Hình hoa mai, năm cánh.

Vết bớt của Chu Văn Tú.

"Còn cái này kỳ quái hơn." Cảnh sát Lý đưa cho tôi một túi đựng vật chứng.

Bên trong có hai cây nến.

Một cây đỏ, một cây trắng, cả hai chỉ ch/áy một đoạn ngắn. Thân nến khắc những hoa văn tỉ mỉ.

Song chúc.

"Tìm thấy trong tay Lâm Nguyệt," Cảnh sát trưởng Lý nói, "Lúc ch*t, cô ấy nắm ch/ặt hai cây nến này."

Tôi nhìn chằm chằm vào cây nến.

Sáp đỏ có màu đỏ sẫm, lẫn m/áu.

Sáp trắng màu trắng sữa, nhưng ánh lên vẻ nhờn bóng kỳ quái, là dầu tử thi, hơn nữa đã qua ít nhất ba lần luyện, độ tinh khiết cực cao.

"Người làm ra hai cây nến này," tôi ngẩng đầu lên, "cùng một người với kẻ làm nến giả hồng chúc."

"Ai?"

"Tôi chỉ có vài suy đoán, chưa chắc chắn." Tôi đáp.

Cảnh sát Lý định nói tiếp thì bộ đàm vang lên.

Bên kia truyền đến giọng cảnh sát trẻ hoảng lo/ạn: "Cảnh sát Lý! Lại phát hiện một tấm nữa!"

"Cái gì?"

"Da người! Ở... ở trong ống thông gió trên trần nhà!"

Chúng tôi lao tới.

Góc phân xưởng, tấm che ống thông gió đã được tháo ra. Viên cảnh sát trẻ r/un r/ẩy lôi ra từ trong đó một túi nhựa đen.

Mở túi ra.

Tấm da người thứ ba.

Tấm này còn cũ hơn, màu nâu sẫm, gần như nứt vụn.

Nhưng được bảo quản rất tốt, từng tấc đều được bôi một loại dầu chống mục đặc chế.

Ở vị trí ng/ực tấm da có một vết s/ẹo to bằng miệng bát.

Là vết bỏng, s/ẹo xoắn lại như một đóa hoa đang nở.

Tôi nhìn chằm chằm vào vết s/ẹo đó, đầu óc bỗng ù đi.

Ng/ực ông nội tôi cũng có một vết s/ẹo như thế.

Hồi trẻ luyện nến sơ ý, giá nến đổ, sáp nóng chảy đổ ụp vào ng/ực.

Hình dạng vết s/ẹo ấy, thuở nhỏ tôi đã thấy vô số lần.

Không thể nhầm được.

Tôi với tay định chộp lấy.

"Đừng động vào! Đây là vật chứng!" Cảnh sát Lý túm ch/ặt lấy tôi, lực đạo cực mạnh.

Nhưng đã muộn.

Đầu ngón tay tôi vừa chạm vào tấm da, nó bỗng động đậy.

Như lá cờ bị gió thổi phấp phới, tấm da bật đứng dậy.

Mặt da hướng về phía tôi, chỗ đáng lẽ là ngũ quan chỉ còn mấy cái hố đen.

Nhưng những cái hố đó đang biến dạng.

Từ từ, tạo thành một nụ cười.

Một tấm da người không mắt không mũi không miệng, đang cười với tôi.

Rồi nó cất tiếng nói.

"Hỉ Nhi..."

"Da của ông nội, dùng có tốt không?"

Tôi như bị sét đ/á/nh, đờ người ra tại chỗ.

Cảnh sát trưởng Lý và viên cảnh sát trẻ bên cạnh cũng sửng sốt, trong chốc lát không ai cử động.

"Bắt lấy nó!" Cảnh sát Lý phản ứng nhanh nhất, lao tới định ghì tấm da.

"Rẹt!" "Rẹt!" "Rẹt!"

Trên nóc phân xưởng, mấy chiếc đèn huỳnh quang trắng bệch đột nhiên nhấp nháy đi/ên cuồ/ng, chập chờn không ngừng!

Khi ánh đèn sáng trở lại, tấm da ông nội tôi đã biến mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm