Anh, Anh Muốn Đẩy Em Ra Sao?

Chương 24

31/05/2026 20:24

Ngay chính giữa tâm của sào huyệt, con Trùng vương mới mà chúng tôi cần tìm đang nằm ở đó.

Nó vắt mình trên một bãi đất trống, toàn thân trắng toát như tuyết.

Thậm chí có thể nói là mang theo một vẻ thuần khiết đến dị thường.

——Nếu như bỏ qua hàng ngàn con mắt kép đang không ngừng đảo lộn trên người nó.

"Vãi đạn! Hội chứng sợ lỗ tái phát rồi."

Tần Diệu ch/ửi thề một câu, nhưng động tác trên tay lại cực kỳ chuẩn x/ác.

Thiên Khu Giả bay lơ lửng giữa không trung, lưỡi d/ao hạt không một tiếng động phóng ra.

Thế nhưng, ngay giây phút mũi d/ao sắp sửa chạm tới phần cổ trắng muốt kia, con quái vật bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại 180 độ.

Một luồng sóng xung kích tinh thần vô hình bất chợt bùng n/ổ.

Tôi và Tần Diệu đồng thanh hét thảm.

Đó là một cơn đ/au x/é rá/ch tác động trực tiếp lên vỏ n/ão.

"Thiên Khu Giả" trong chốc lát mất đi sự kh/ống ch/ế, ngã uỵch xuống nền đất.

Giữa lớp khói bụi mịt m/ù, con Trùng vương trắng muốt ấy chầm chậm đứng lên.

Nó vốn dĩ không hề để lộ ra sơ hở ở phía sau lưng.

Nó đang... câu cá.

Hàng ngàn con mắt kép của nó nhất tề xoay chuyển, khóa ch/ặt lấy chúng tôi.

Trong ánh mắt của nó lại loáng thoáng vài tia giễu cợt đầy nhân tính.

Tiêu đời rồi.

Trạng thái tàng hình uốn cong không gian không có tác dụng đối với Trùng tộc cấp cao!

Nó đã nhìn thấy chúng tôi từ lâu rồi!

Chương 10:

Trong cơn ù tai inh ỏi, khuôn mặt của Lục Tri Khác lóe lên trong tâm trí tôi.

Mẹ kiếp.

Sớm biết vậy thì đêm qua dù có ra sao cũng phải đ/è anh ấy ra ngủ một giấc đã.

Lần này thì hay rồi.

Chỉ đành làm một con m/a đồng nam thôi.

Vuốt xươ/ng khổng lồ của Trùng vương từ từ giơ lên, chĩa thẳng vào khoang điều khiển.

Chúng tôi sắp ch*t rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đèn Sáng Có Nhà

Chương 7
Phu quân dẫn thiếp đi chúc thọ thầy của người. Dọc đường, người hân hoan không ngớt lời: "Tiên sinh họ Thôi hai mươi tuổi đã đỗ cử nhân. Năm xưa ta lên kinh ứng thí trượt bảng, cũng nhờ ông ấy cho mượn lộ phí. Dẫu chẳng đỗ đạt, ân tình này vẫn phải khắc ghi. Gia tộc họ Thôi tại huyện Thanh Hà mở nghĩa học, không thu học phí của con em nhà nghèo." Lòng bàn tay thiếp vã mồ hôi. Năm xưa, thiếp vốn là đồng dưỡng tức chưa qua cửa của một nhà tại huyện Thanh Hà. Lúc bị đuổi khỏi huyện, kẻ tiễn đưa lạnh lùng bảo rằng, kiếp này nếu dám đặt chân vào Thanh Hà nửa bước, sẽ báo quan bắt thiếp vì tội trộm cắp. Chu Đình nắm lấy tay thiếp, trấn an rằng chẳng cần khẩn trương: "Tiên sinh họ Thôi tâm địa thiện lương, nghe nói đến cả đồng dưỡng tức đã bệnh mất ông cũng lập bài vị thờ phụng, đủ thấy là người trọng nghĩa xưa trọng nghĩa tình nghĩa biết trọng tình xưa nghĩa cũ."
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
2
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6
Hiệp sĩ Mèo Chương 6