Beta Trong Truyện ABO

Chương 13

20/09/2025 16:00

Có lẽ tôi đã trúng số rồi, tôi nghĩ vậy.

Không biết đã đi bao lâu, phía trước lấp loé ánh sáng. Tôi tăng tốc, cuối cùng chui ra khỏi hang động, ngay lập tức choáng váng trước cảnh tượng trước mắt.

Hai con trùng chúa song sinh nằm trong hố lớn, lũ lính thợ không ngừng bò ra từ bụng rá/ch nát của chúng, chuyển trứng ra ngoài. Phía dưới thân trùng chúa là vô số ấu trùng đã nở, chúng gặm nhấm phần thân dưới của mẹ mình, kể cả khi ăn nhầm đồng loại cũng mặc kệ.

Những ấu trùng mạnh mẽ trở thành đội trưởng, kẻ tầm thường thì thành lính thợ, máy móc sinh sản.

Dù đã từng tiêu diệt nhiều loài trùng, nhưng cảnh này tôi chưa từng thấy, quá k/inh h/oàng khiến tôi tê liệt giây lát.

Đột nhiên tôi phát hiện hai đồng đội từ hai hang đối diện chui ra - hóa ra đều là lối vào.

Đã tập hợp đủ người, nhưng phải làm gì đây?

Vì không chắc trùng chúa có cảm nhận được sóng liên lạc không, chúng tôi phải dùng ký hiệu tay:

Tôi: [Bên hai người có thấy năng lượng hạt nhân không?]

Mạnh Cửu An ra dấu “X", Cố Ánh Nam cũng vậy.

Tôi: [Nhìn phía trên xem.]

"Thợ Săn Biển Sâu" bay lên, né tầm nhìn của lính thợ: [Vẫn là X.]

Mạnh Cửu An: [Phía sau?]

Tôi: [Lật ngửa nó kiểu gì?]

Cố Ánh Nam: [Tôi có mang theo chất dẫn dụ.]

Tôi: [Được đấy!]

Cố Ánh Nam thả tim về phía tôi.

Cậu ấy rắc chất dẫn dụ gần chỗ trùng chúa, vừa đúng tầm lật người. Trùng chúa ngửi thấy mùi yêu thích, gào thét đi/ên cuồ/ng. Đàn côn trùng xôn xao nhưng không tìm ra ng/uồn phát.

Cố Ánh Nam bay thẳng lên trên, rắc chút bột vào miệng hai trùng chúa rồi lao ngược lại. Tôi lẹn ra sau lưng cậu ấy, dọn đường an toàn.

Trùng chúa nếm được mồi ngon, tiếng gào càng lớn. Trăm chiếc chân quẫy đạp đi/ên lo/ạn, cuối cùng lật úp được người.

Cả mặt đất rung chuyển, thân hình b/éo núc đ/è bẹp hàng đàn con non. Vô số lính thợ chưa kịp thoát khỏi bụng đã hóa thành dinh dưỡng.

Mạnh Cửu An: [Ở chính giữa hai con!]

Vị trí cực kỳ hiểm hóc.

Năng lượng hạt nhân này nếu bị phá hủy sẽ làm n/ổ tung cả hành tinh, nên phải mổ lấy ra.

Mạnh Cửu An nhanh chóng quyết định chiến thuật: [Tôi và Minh Chiêu kh/ống ch/ế trùng chúa, Thợ Săn đảm nhận đào.]

Không ai phản đối.

Ba người liếc nhau, tôi và Mạnh Cửu An lao xuống, hướng về hai mục tiêu khác nhau.

“Cho mày súc miệng!” Tôi lướt tới trước mặt trùng chúa bên phải, tia laser b/ắn thẳng vào miệng nó. Lũ lính thợ vừa bò ra khỏi bụng liền hóa tro tàn.

Mạnh Cửu An ch/ém đ/ứt một xúc tu của trùng chúa bên trái.

Hai tiếng gào thét đồng loạt dựng đứng sóng âm. Tai tôi đ/au điếng, m/áu ấm chảy ra.

“Chính lúc này!” Mạnh Cửu An hét lớn.

Ánh xanh lam lóe lên, nhưng chỉ để lại vệt trắng trên bề mặt.

Côn trùng x/á/c định được mục tiêu, ào ạt phản công quyết tử.

“Thật phiền phức!” Tôi và Mạnh Cửu An chạm nhau thoáng chốc rồi lại tách ra.

Cố Ánh Nam báo cáo: “Laser vô dụng!”

Tôi nhìn kỹ: Da trùng chúa chẳng hề hấn gì!

“Rút lui!” Mạnh Cửu An quát.

Rút cái con khỉ! Tôi không muốn lặp lại cảnh địa ngục nữa!

Bên ngoài không được thì vào trong!

Tôi lao thẳng vào bụng nó, chỉ nghe hai tiếng hét k/inh h/oàng từ sau lưng:

“Minh Chiêu!”

“Tiểu Chiêu!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8