Buổi tối về đến nhà, tôi cẩn thận nhấn vào hình đại diện của anh. Thế nhưng, ngoài việc đăng vài quyển sách lập trình ra thì vòng bạn bè của anh chẳng có thêm bất cứ thứ gì khác.
Tôi cố gắng tìm ki/ếm chút manh mối về bạn gái anh qua ID, ảnh đại diện hay chữ ký cá nhân, nhưng kết quả là chẳng thu hoạch được gì.
Thôi được rồi, dù sao thì cái hồi còn yêu tôi, anh cũng chẳng bao giờ khoe khoang tình cảm phô trương, coi như lần này anh cũng đối xử bình đẳng vậy.
Đang chuẩn bị thoát ra, tôi lại lỡ tay nhấn đúp vào ảnh đại diện của anh.
!!!
Anh nhanh chóng gửi lại một dấu chấm hỏi. Hành động này khiến tôi ngượng đến mức ngón chân bấu ch/ặt cả vào ga giường.
Trong cái khó ló cái khôn, tôi liền chuyển khoản trả tiền giày cho anh.
Tôi: "Ba nghìn tệ, đủ rồi chứ?"
Một lát sau, anh nhấn nhận tiền nhưng không thèm nhắn lại cho tôi lấy một chữ nào.
Thôi kệ đi, cũng đã mười giờ đêm rồi, chắc là anh đang ở bên cạnh bạn gái.
Trong lồng ng/ực tôi bỗng dâng lên một nỗi nghẹn ngào khó tả, tôi tắt điện thoại rồi chuẩn bị đi ngủ.
Trong giấc mơ, tôi quay trở về thời cấp ba.
Trần Yến hồi đó vừa lạnh lùng lại vừa có phần cứng nhắc. Anh bảo là sẽ kèm tôi làm bài tập, thế nhưng kết quả là vì tôi quá ngốc nên anh thường xuyên phải giảng đi giảng lại tới mấy bận, sau cùng chỉ biết dùng vẻ mặt cạn lời mà nhìn tôi đầy bất lực.
Ánh mắt anh nhìn tôi lúc đó không giống như đang nhìn một con người, mà là đang nhìn một đứa trẻ thiểu năng vậy.
Nhưng mà, ai bảo anh đẹp trai cơ chứ, dẫu anh có coi tôi là cái gì đi nữa thì tôi cũng cam lòng.
Hồi đó, bất kể là bạn cùng lớp hay khác lớp, khóa trên hay khóa dưới, chẳng có ai là không đem lòng ái m/ộ một học sinh đứng nhất khối như Trần Yến cả. Đương nhiên, tôi cũng không phải là ngoại lệ.
Nhờ sự kiên trì mang bữa sáng, đồ ăn vặt, rồi lại đưa th/uốc rót nước cho anh, cuối cùng anh cũng chịu kiên nhẫn giảng bài cho tôi thêm vài lần. Lâu dần, anh dường như cũng không còn tỏ ra mất kiên nhẫn như trước nữa. Thậm chí, anh còn bắt đầu gọi thẳng tên tôi, chứ không còn gọi là "cái cậu kia" một cách xa lạ nữa.
Lúc tốt nghiệp cấp ba, mọi người rộ lên phong trào viết sổ lưu bút. Tôi cũng lén viết cho anh một bức thư, bên trong cất giấu tâm tư thầm kín của thiếu nữ. Tôi vừa lén lút mong đợi, vừa hồi hộp không biết sau khi xem xong anh sẽ có biểu cảm gì.
Thế nhưng, ngay sau đó anh lại đi tới, ném cả một ngăn bàn đầy thư từ quà cáp vào thùng rác, rồi thản nhiên nhét cuốn "Năm năm thi đại học, ba năm thi thử" vào chỗ trống để bắt đầu dò đáp án. Tôi hậm hực tức tối, liền thu dọn đồ đạc mà không thèm bắt chuyện với anh lấy một lời.
====================
Chương 3:
Trong lúc cô giáo đang nói những lời chúc mừng cả lớp thi xong, thì anh lén lút đẩy sang cho tôi một hộp quà tinh xảo. Tấm thiệp bên trên viết: "Đường Tư Vũ, tốt nghiệp vui vẻ!".
Mở ra là một chiếc kẹp tóc ngọc trai, có vẻ mắt nhìn của anh cũng khá tinh tế. Trong lòng tôi bỗng rộn ràng một nhịp, thế là tôi quyết định không thèm gi/ận anh nữa.
Anh chờ mong nhìn chằm chằm tôi: "Thế của tôi đâu?"
"Tôi quên mất rồi." "..."
Anh thu hồi ánh mắt, lặng lẽ lật sách dò đáp án tiếp. Tôi cười thầm, kéo kéo vạt áo anh, nhưng anh vẫn không thèm đếm xỉa tới.
Tôi bèn viết một tờ giấy ném sang cho anh: “Đồ tặng cậu, đã bị cậu ném vào thùng rác rồi!”
Buổi chiều là tiệc tri ân thầy cô, tôi và bạn bè ùa ra ngoài đi xe đạp, nhưng rồi chợt nhớ ra mình để quên cuốn sổ lưu bút nên quay lại lấy. Lúc trở về phòng học, tôi nhìn thấy cậu bạn họ Trần cao quý đang lom khom bới thùng rác. Anh tìm thấy một phong thư màu nâu lấm lem bẩn thỉu và nhận ra ngay chữ viết của tôi. Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, vành tai anh lập tức đỏ ửng cả lên. Có những điều, chẳng cần nói ra cũng tự khắc hiểu rõ.