Ánh Mắt Không Nên Có

Chương 5

11/02/2026 11:01

Gần tới giờ ăn tối, phòng học bên cạnh cũng đã tan hết.

Tôi nghĩ một chút:

“Giáo sư Thẩm, anh đi ăn với tôi đi.”

Anh khóa cửa, hỏi:

“Cậu đói à?”

Tôi nhìn anh đầy ẩn ý:

“Tôi đói hay không, anh chẳng phải rất rõ sao?”

Anh cau mày:

“Đừng nói linh tinh.”

“Được rồi, đi ăn cùng tôi đi.”

Anh rất phối hợp:

“Đi thôi, muốn ăn gì?”

“Gà cung bảo và sườn xào chua ngọt.”

Nhà ăn giáo viên nằm cạnh nhà ăn số 3 tôi hay tới.

Giờ ăn tối vẫn còn sớm, nhưng cũng đã có vài sinh viên và giáo viên.

Tôi múc cho anh một bát canh, ngồi xuống:

“Anh nói xem, bây giờ chúng ta trông có giống một cặp không?”

Thẩm Nghiên Thanh gắp một miếng sườn cho tôi:

“Ăn nhiều vào, nói ít thôi.”

“Không phủ nhận tức là đồng ý.”

Anh không nói gì.

Tôi tuyên bố:

“Vậy từ hôm nay tôi là bạn trai anh.”

Anh vẫn im lặng.

Tôi lại tuyên bố lần nữa:

“Từ hôm nay, anh là bạn trai tôi.”

“Không phải.”

Cuối cùng anh cũng mở miệng.

“Vậy ngày mai tôi tuyên bố lại.”

“…”

Thẩm Nghiên Thanh cạn lời:

“Ăn cơm đi.”

07

Giữa trăm công nghìn việc, tôi vẫn tranh thủ ghé một chuyến lên văn phòng hiệu trưởng.

Hiệu trưởng cái đầu bóng loáng sáng choang, cười hỏi:

“Tiểu Tuân, dạo này bận gì thế?”

Tôi vắt chéo chân:

“Bận theo đuổi người ta, nên không còn thời gian đ/á/nh nhau gây sự.”

Cốc trà kỷ tử của hiệu trưởng rầm một cái đặt mạnh xuống bàn:

“Cậu đang làm lo/ạn đấy à?”

“Giáo sư Thẩm là ng/uồn nhân lực chất lượng cao của trường ta, cậu mà dọa người ta chạy mất, tôi biết tìm đâu ra nhân tài như vậy nữa?”

“Tiểu Tuân à, đừng có quậy nữa.”

Ông ta nói bằng giọng đầy thấm thía.

Chuyện tôi theo đuổi giáo sư Thẩm của Học viện Kinh tế & Quản lý, chỉ cần hơi nhiều chuyện một chút là sinh viên đều biết, nhưng không ai dám bàn tán trước mặt tôi.

Thứ nhất, nhà tôi giàu, tôi lại là loại công tử ăn chơi, chỉ cần không vừa ý là nổi nóng, cũng là từ khi theo đuổi giáo sư Thẩm tôi mới chịu nhịn, cố làm một người văn minh.

Thứ hai, giáo sư Thẩm rất có uy tín, học thức và chuyên môn đều rõ như ban ngày, ai nấy còn lo không rớt môn đã mệt, đâu dám quang minh chính đại hóng chuyện.

Thứ ba, xã hội bây giờ đã rất cởi mở, chúng tôi yêu đương cũng chẳng ảnh hưởng ai, không ai rảnh mà bám riết mãi chuyện của người khác.

Nhưng tôi vẫn kiên nhẫn giải thích:

“Cháu nghiêm túc, không phải đùa.”

Sắc mặt hiệu trưởng vẫn không vui, trừng mắt nhìn tôi, mái tóc che cái trán Địa Trung Hải cũng sắp rủ xuống.

“Nghe lời tôi, đừng quấy rầy giáo sư Thẩm nữa.”

“…”

Cũng lì thật.

“Thôi được rồi bác Vương, cháu để bố cháu quyên góp thêm hai tòa nhà nữa.”

Cuối cùng ông ta cũng hài lòng, nhấp một ngụm trà kỷ tử dưỡng sinh, cười đến mức mắt sắp híp lại, gương mặt đầy hiền từ.

“Giáo sư Thẩm đúng là người không tệ, ngoại hình tuấn tú, học thức uyên bác.”

Ông ta lại uống một ngụm trà, bổ sung:

“Đương nhiên cháu cũng không tệ.”

“Qu/an h/ệ của hai đứa tiến triển tới đâu rồi?”

“Có cần tôi giúp không?”

Ông ấy chắc học qua nghệ thuật biến sắc mặt rồi nhỉ?

Tôi đứng dậy đi ra ngoài, quay lưng vẫy tay:

“Có tin tốt cháu sẽ báo.”

Chưa đi được bao xa, ngay hành lang đã đụng mặt Trang Tẫn Hành.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Tôi liếc hắn một cái.

Trang Tẫn Hành đứng giữa hành lang, chắn lối đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KÉO LÃO ĐẠI TÀN PHẾ LÊN GIƯỜNG, TÔI ĐƯỢC THĂNG CHỨC LÀM CHỊ DÂU

9
Năm thứ ba làm đàn em cho đại lão, tôi không nhịn được, làm bậy với anh ta. Anh ta tàn phế hai chân, không có sức phản kháng, chỉ có thể vừa xấu hổ vừa tức giận nắm chặt cổ chân tôi. Cho đến khi tôi gặp tai nạn xe mất trí nhớ, quên mất mình là gay. Anh ta tới bệnh viện thăm tôi, cảnh xuân dưới áo cổ chữ V lộ ra trọn vẹn. “Giang Yếm, cậu muốn làm gì tôi phối hợp là được rồi, không cần dùng thủ đoạn như thế.” Tôi thẳng nam kéo lại cổ áo giúp anh ta, sợ anh ta bị lạnh. “Anh Chiếu, tôi muốn xin nghỉ, về quê một chuyến, đi xem mắt.” Anh ta sững người, gương mặt trầm xuống. “Vậy nên, giữa cậu và tôi chỉ là chơi cho vui thôi sao?” Tôi vội vàng xin lỗi, đồng thời nói chia tay đi thì tốt cho tất cả mọi người. Anh ta nghiến răng gầm lên: “Không chia, ai cũng đừng hòng sống yên ổn!” Tôi không dám lên tiếng, chỉ có thể lặng lẽ thu dọn hành lý chạy trốn. Nhưng ngay trước ngày rời đi, tôi lại nghe được cuộc nói chuyện giữa anh ta và bạn bè. “Giang Yếm đâu phải thứ thiết yếu, rời cậu ta chẳng lẽ tôi không sống nổi?” “Đều là người trưởng thành rồi, đâu cần ngày nào cũng dính lấy nhau.” “Một bàn tay không vỗ nên tiếng, chẳng lẽ cậu ta không có chút lỗi nào sao?” Bạn bè liên tục phụ họa. Kết quả giây tiếp theo, thằng què bật dậy khỏi xe lăn. “Đệch, cậu ta không thèm để ý tôi nữa rồi.” “Tôi không sống nổi nữa.”
Boys Love
Hiện đại
0
SINH TỬ Chương 15
Cửa Sổ Nhỏ Chương 10.