Tôi bị đẩy cả người lẫn vali trả về nhà Cận Thừa.

Vừa bước vào cửa, hắn đã lồng lộn như đi/ên, hít hùng hục tựa chó dại.

Tôi chống eo rên rỉ:

"Anh dễ mẫn cảm đến mức này thật sự không cần trị liệu à?"

Cận Thừa dừng lại một chút, rồi tăng tốc hành động.

"Chỉ em mới chữa được cho anh."

Tin hắn làm gì cho mệt.

Đến khi kỳ mẫn cảm của hắn kết thúc, tôi bước xuống giường còn run bần bật.

Sau bao lời phản đối, Cận Thừa cuối cùng cũng trả tôi về nhà riêng.

Bước vào phòng, tôi ngửi thấy mùi trà trắng thoang thoảng.

À phải rồi.

Quên mất vụ này.

Lọ nước hoa một lít hương trà trắng đó, tên khốn vẫn chưa chịu giải thích!

Tôi hậm hực chụp hình chất vấn hắn.

Nhận được hồi đáp: "Từ nay không cần xịt nữa".

Hay lắm.

Thì ra bạch nguyệt quang của hắn đã về rồi.

Tôi không cần đóng kịch xịt nước hoa nữa nhỉ?

Không cần giả vờ làm màu nữa đúng không?

Mấy lời "Anh thích em" thầm thì bên tai ban ngày, cũng chỉ là nhất thời hứng lên thôi!

Tôi tức đi/ên người.

Đến cuộc gọi video tối nay của hắn cũng không thèm nghe.

【Vợ yêu, sao không nghe điện của anh? Anh muốn nhìn thấy em.】

【Cút!】

Cận Thừa gửi nguyên tràng sticker nũng nịu xin tha.

Nhìn mà buồn cười.

Bỗng nhớ lại dáng vẻ đeo bám của hắn, cơn gi/ận trong lòng vô cớ vơi đi đôi phần.

Tôi hỏi:

?

【Sao giờ không cần xịt nước hoa?】

【Trên người vợ đã thấm đẫm mùi của anh rồi, đương nhiên không cần xịt nữa.】

Khoan đã.

Mùi của ai?

Điện thoại "cạch" rơi đ/ập vào mặt.

Tôi ôm mũi ngồi bật dậy.

Một suy nghĩ không thể kiểm soát lóe lên: Beta không ngửi được mùi thông tin tố, nhưng Alpha và Omega thì ngửi thấy.

Ba năm nay.

Trong mắt người khác, tôi luôn nhuốm mùi Alpha hả?

Với đồng nghiệp, tôi đã sớm dính ch/ặt với Cận...

Trời đ/á/nh thánh vật!

Như thế khác gì chạy lo/ạn không quần áo!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm