Nhân Viên Địa Phủ Parttime

Chương 6

06/06/2025 11:28

Nửa tiếng sau.

Tôi và Cát Duẫn ngồi đối diện trong quán cà phê, nhìn nhau chằm chằm.

"Vậy cái gọi là báo cảnh sát của cô chính là muốn tôi tìm hung thủ cho vụ Ngô Thiên Thiên t/ự s*t ba năm trước?"

Lần đầu tiên tôi thấy nói chuyện với Cát Duẫn lại trôi chảy đến thế.

Tôi hào hứng gật đầu như gà mổ thóc.

"Được không ạ? Có tiện không?"

"Đương nhiên là không tiện rồi!"

Giọng Cát Duẫn đột ngột cao vút.

"Biên Uyển Đình, n/ão cô bị đ/á văng đi rồi à? À xin lỗi, tôi quên mất - cô làm gì có n/ão!"

"Cô tưởng điều tra án là đi chợ m/ua rau hả? Muốn là được à?!"

Cậu ấy lườm tôi một cái đầy chán gh/ét, nhưng rồi vẫn bắt đầu kể chi tiết lại vụ án Ngô Thiên Thiên.

Cậu ấy nói, lúc đó kết luận t/ự s*t được đưa ra phần lớn dựa trên lời khai của mẹ nạn nhân.

Bà Ngô kể rằng, khoảng ba tháng trước khi mất, tinh thần của Thiên Thiên có dấu hiệu suy sụp rõ rệt.

Ban đầu bà nghĩ do con gái học hành áp lực, nên không để tâm.

Nhưng càng về sau, mọi chuyện càng đáng ngờ.

Đầu tiên là tìm thấy d/ao cạo lông mày dính m/áu trong phòng ngủ, tiếp đến là vết bỏng th/uốc lá k/inh h/oàng trên cánh tay Thiên Thiên.

Bà Ngô ngỡ con bị b/ắt n/ạt, lén theo dõi con đi học mấy ngày liền.

Cho đến khi phát hiện nhật ký của Thiên Thiên.

Trang giấy chi chít những dòng chữ u uất: đêm nào cũng mất ngủ, cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa.

Đêm xảy ra sự việc, bà đã ngồi nói chuyện với con rất lâu.

Cuối cùng, Thiên Thiên hứa sẽ không nghĩ quẩn nữa, còn nói rằng đã thông suốt, rằng sống mới là quan trọng.

"Là lỗi của tôi, lẽ ra không nên để con bé ngủ một mình. Lẽ ra tôi nên thức suốt đêm ở cạnh con. Tất cả là lỗi của tôi."

"Sao người ch*t không phải là tôi chứ…"

"Nếu đó là sự giải thoát của con, thì tôi… tôi xin thuận theo…"

Giọng Cát Duẫn nghẹn lại khi kể đến đoạn cuối.

Sau lưng cậu ấy, h/ồn m/a Ngô Thiên Thiên đã bắt đầu nức nở thành tiếng.

Sau một khoảng lặng, Cát Duẫn ngẩng lên, nhìn tôi:

"Vậy cô có bằng chứng x/á/c thực nào cho thấy Thiên Thiên là bị hại không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm