Đèn bật sáng.
Chiếc bịt mắt bị gi/ật phăng ra.
Giang Tứ Ngôn bóp cằm tôi, cúi xuống nhìn kỹ.
“Chúng ta từng học cùng lớp hồi cấp ba, đúng không?”
“Sao có thể chứ, ngài Giang nhầm rồi.”
Tôi nở một nụ cười đúng mực, lịch sự đến mức máy móc, chỉ để che đi nỗi x/ấu hổ và bối rối đang dâng lên tận đáy lòng.
Giang Tứ Ngôn hạ mắt, xoay người tôi lại.
“Vậy thì… tôi không cần phải kiêng dè nữa.”
Tôi sững lại.
Thứ tôi tưởng là kết thúc, hóa ra chỉ mới là khúc dạo đầu của hắn.
Sức lực của Alpha vượt xa mọi tưởng tượng.
Đến khi bầu trời ngoài cửa sổ hửng sáng, Giang Tứ Ngôn mới buông tôi ra.
Hắn rút một thẻ đen đặt lên đầu giường.
Cổ họng tôi khản đặc, không nói nổi một lời.
Tôi nhìn bóng lưng hắn khuất dần sau cánh cửa phòng tắm.
Hít sâu một hơi, tôi chống tay ngồi dậy, loạng choạng đứng lên.
Cẩn thận cất chiếc thẻ vào túi, rồi lặng lẽ nhặt quần áo của mình.
Không được ở lại qua đêm.
Đó là quy tắc của cửa hàng.
Bởi những vị khách “cao quý” ấy
luôn sợ dính vào phiền phức.