Để có tiền m/ua skin game trị giá 268 nghìn tệ (skin gì đắt vậy hả bà thơ - cảm thán của tặc), tôi đã ngủ một đêm với tổng giám đốc hách dịch quen ở bar. Sau đó, tôi đ/au đớn vật vã suốt ba ngày liền. Nhưng nhìn số dư tài khoản từ hai chữ số nhảy lên bảy chữ số, đêm nào tôi cũng ôm mông cười khúc khích.

Phó Văn Thâm lần đầu nhìn thấy tôi đã đờ người ra. Tôi cầm ly rư/ợu ngồi lên cặp đùi săn chắc của anh ta, hỏi: "Nhìn gì thế? Em đẹp đến vậy sao?" Hắn lạnh lùng đẩy tôi ra: "Cậu còn là sinh viên, nên tự trọng một chút."

Tôi bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu gặp trai đẹp nghiêm nghị cổ hủ thế này, tôi dùng hết kỹ năng nghiêng người đổ rư/ợu vào hắn. Cho đến khi bạn cảu Phó Văn Thâm kéo tôi ra, liếc mắt nhìn từ đầu đến chân rồi buông câu đầy ẩn ý: "Giống Tiểu Ân quá nhỉ." Lúc đó tôi mới vỡ lẽ thì ra hắn đang dùng tôi làm người thay thế.

Biết điều lảng ra chỗ khác, chúng tôi lại chạm mặt trong toilet. Phó Văn Thâm như đã ấp ủ từ lâu, rút điện thoại nói: "Thêm liên lạc nhé, tốt nghiệp anh giới thiệu việc làm cho em."

"Được ạ." Vừa đi giải quyết nỗi buồn tôi vừa kết bạn với hắn. Đúng lúc hắn định rời đi, tôi đái xong. Không cho hắn kịp phản ứng, tôi nhanh tay lôi Phó Văn Thâm vào buồng vệ sinh, quần chưa kịp kéo đã dán ngay nụ hôn nồng mùi rư/ợu lên anh ta.

Tôi say rồi. Nhưng Phó Văn Thâm không biết. Hắn thở gấp cắn môi tôi, hỏi: "Thích gì? Mai anh tặng." Vừa rên rỉ thỏa mãn, tôi chợt nhớ skin game mới ra liền đáp: "Tiền! Em thích tiền!"

Sáng hôm sau tỉnh dậy ở khách sạn...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0