1.
Biệt thự tân hôn.
Sau khi tiễn ba mẹ hai bên về, tôi vừa tắm xong bước ra đã thấy ngay gương mặt với khung xươ/ng cực phẩm của Thẩm Yến Tông. Cổ áo ngủ bằng lụa sẫm màu lười nhác mở rộng, cơ n.g.ự.c ẩn hiện theo từng nhịp thở. Chứng khát da thịt lập tức phát tác. Tôi không tự chủ được mà nảy sinh những suy nghĩ tăm tối: Cảm giác khi được một người như vậy vuốt ve, ôm ấp, hôn hít sẽ ra sao nhỉ...?
Từng tấc da thịt như có hàng vạn con kiến nhỏ đang c.ắ.n x/é, gào thét. Thế nhưng "ngòi n/ổ" gây chuyện lại đang nằm ườn trên giường, mải mê đ.á.n.h game với đám bạn.
Tôi hít sâu một hơi, tiến đến trước mặt anh, "Chào anh, tôi có thể ôm anh một cái không?"
Thẩm Yến Tông chẳng thèm ngẩng đầu, hờ hững đáp: "Đàn ông ôm đàn ông? Tôi có phải gay đâu."
"Không được, t/ởm lắm."
Một câu trả lời nằm trong dự tính. Tôi nhượng bộ: "Tôi cũng có thể tìm một chiếc váy để mặc, anh cứ giả vờ tôi là con gái đi."
"Hửm?" Thẩm Yến Tông chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt phong tình ấy lướt qua mặt tôi, dừng lại một chút nơi xươ/ng quai xanh vô tình bị chà đỏ lúc tắm, rồi anh tặc lưỡi một tiếng đầy vẻ cợt nhả, "Chà, hoang dại g/ớm nhỉ?"
"Đây mà là thiên chi kiêu t.ử luôn tranh vị trí thứ nhất của nhà họ Ôn sao? Không ngờ ngay cả chiêu trò phương diện này cậu cũng muốn lấn lướt người ta cơ đấy."
"Ôn Nguyễn, cậu có là người chuyển giới thì ông đây đây cũng... không... thích."
Tôi rũ mắt, khẽ đẩy gọng kính. Tôi chẳng cảm thấy nh/ục nh/ã vì lời chế nhạo của anh. Khác với sự nổi lo/ạn, đi ngược quy củ của Thẩm Yến Tông, từ nhỏ tôi đã luôn khắc chế bản thân, giữ trọn lễ nghĩa, đ/è nén cảm xúc. Là học sinh giỏi trong mắt thầy cô, đứa trẻ ngoan trong lòng người lớn. Do đ/è nén quá lâu, căn bệ/nh khó nói này một khi bùng phát sau khi trưởng thành liền mang sức công phá hủy Thiên diệt Địa.
Để không rơi vào cảnh buông thả, sa đọa, tôi thậm chí đã chọn cách có trách nhiệm nhất: Tìm một người trông thuận mắt để kết hôn. Sai lầm duy nhất chính là không ngờ cha mẹ ruột lại "hố" mình khi chọn đối tượng kết hôn.
Mẹ tôi bảo: "Thẩm Yến Tông tiếng x/ấu đồn xa, tuy có hơi quậy nhưng gương mặt đó công nhận là cực phẩm, con chắc chắn sẽ thích, lại chẳng có tin đồn tình ái nào, sạch sẽ lắm."
Bố tôi nói: "Đều là đàn ông cả, con có làm gì cũng không cần chịu trách nhiệm, sau này lỡ có ly hôn thì vẫn làm anh em được."
Thế nên... cái người "anh em" này là một gã đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt không lung lay thì cũng thôi đi, tại sao lại còn là một kẻ vô tính chẳng có lấy nửa phân hứng thú với tình ái cơ chứ?
2.
Tôi kìm nén sự rạo rực khó nhịn, "Lúc kết hôn đã thỏa thuận rồi, anh giúp tôi xoa dịu bệ/nh tình, tôi giúp anh..." Mấy từ mang tính khiêu khích như "khơi gợi ham muốn", da mặt tôi chưa đủ dày để thốt ra.
"Bây giờ tôi đang phát bệ/nh, muốn ôm anh, anh có thể đáp ứng không?" Tôi chủ động quỳ một chân bên cạnh mép giường, định vươn tay chạm vào gương mặt mê hoặc kia. Còn chưa kịp chạm tới, Thẩm Yến Tông đã nhanh tay chộp lấy cổ tay tôi, xoay người một cái rồi th/ô b/ạo ấn tôi xuống giường.
Ngón tay thon dài lướt qua mặt tôi, bấu ch/ặt lấy cổ. Người đàn ông này thậm chí còn đầy vẻ khiêu khích dùng ngón cái ấn mạnh lên yết hầu, bóp nghẹt nhịp thở của tôi, "Nói lại lần nữa, Ôn Nguyễn, ông đây không có hứng thú với cậu."
"Cậu thật sự coi tôi là cái ghế massage cậu thuê về đấy à? Ngứa ngáy thì tìm cái cột nào mà cọ, một năm thời hạn hôn nhân kết thúc, chúng ta đường ai nấy đi."
Ba mẹ hai bên giao ước kết hôn bí mật trong một năm để đôi bên cùng chế ngự bệ/nh tình. Nếu không có kết quả, không có tình cảm thì đến hạn ly hôn, chia tay êm đẹp. Còn lý do Thẩm Yến Tông chịu kết hôn là vì mẹ Thẩm hứa rằng sau khi ly hôn bà sẽ không ép anh đi xem mắt nữa.
Tôi khó khăn thốt ra tiếng: "Anh... lợi dụng tôi!"
Nghe vậy, khóe môi Thẩm Yến Tông khẽ nhếch lên một độ cong đầy ngạo mạn và cợt nhả: "Đúng thế đấy, đồ bi/ến th/ái, thì sao nào? Bây giờ hối h/ận rồi à?"
Trên thương trường, những kẻ dám tính kế tôi đều không có kết cục tốt đẹp. Nhưng lúc này, khi làn da bị đôi bàn tay mang theo hơi lạnh của Thẩm Yến Tông kh/ống ch/ế, bộ n/ão thiếu oxy cùng cảm giác đ/au đớn âm ỉ đã lấp đầy sự trống rỗng khi chứng khát da thịt phát tác.
Tôi chẳng có lấy nửa phần phẫn nộ hay tâm tư muốn trả th/ù anh. Con người ta càng sống nề nếp, càng đ/è nén bản tính lâu ngày thì lại càng dễ bị thu hút bởi sự phóng túng, ngông cuồ/ng ấy. Thẩm Yến Tông không chỉ thuộc tuýp người này, mà mùi hương thanh sạch dễ chịu trên người anh còn trực tiếp lấn át cả ngũ quan của tôi.
Phải thừa nhận rằng, dù anh có là "ghế massage" đi chăng nữa, thì cũng là cái nổi bật nhất, khiến tôi hài lòng nhất trong số đám đông ngoài kia.
Nhà chuyển ngữ: Cá Ngừ Vượt Đại Dương
3.
Tôi là một người coi trọng hiệu quả. Tấn công trực diện không xong, tôi trực tiếp chuyển sang Kế hoạch B.
"Được, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không làm khó anh nữa." Tôi ngụy trang bằng vẻ mặt thất vọng và lạnh lùng, "Vậy nên... cậu Thẩm giờ có thể buông tôi ra được chưa?"
Thẩm Yến Tông nhất thời chưa phản ứng kịp: "Cái gì?"
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho anh nhìn tư thế của hai đứa hiện tại. Đầu gối của anh mang đầy tính xâm lược đang ép ch/ặt gi/ữa hai ch/ân tôi. Một tư thế vừa nh/ục nh/ã lại vừa mờ ám.