21

Con người là một sinh vật khó dám đối diện với khó khăn.

Tôi nghĩ, thực ra, trước đây có rất nhiều, rất nhiều lúc, tôi đều tự lừa mình như thế.

Vậy nên khi cố nhớ lại chân tướng của mọi chuyện, tôi mới cảm thấy n/ão mình vỡ vụn và hỗn lo/ạn đến thế.

Tại sao hồi ức của tôi luôn bị đ/ứt quãng?

Tại sao tôi lại nhớ được chuyện Trầm Diên Tri dí đầu th/uốc lá vào người tôi, lại không nhớ được sau đó đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao Trầm Diên Tri cứ luôn nhìn chằm chằm tôi, bảo tôi nhất định phải uống hết cốc sữa?

Tại sao Tạ Ý Liễu và Tống Hữu Tinh đều xuất hiện một cách mơ hồ như vậy?

Tại sao bạn bè của hắn lại gọi tôi là… đồ th/ần ki/nh.

……

Kỳ nghỉ hè năm hai trung học, tiếng ve kêu inh ỏi, tôi đã trải qua việc tàn khốc nhất, đẫm m/áu nhất, b/ạo l/ực nhất trong cuộc đời mình.

Lúc đầu, chỉ có một vài công nhân đến trường tôi lắp điều hòa hỏi đường tôi.

Chỉ có như vậy, tôi chẳng làm gì cả, tôi chỉ nói với họ con đường chính x/á/c.

Đột nhiên có một người mỉm cười một cách gian tà, hắn quăng tôi vào nhà vệ sinh nam.

Từ ánh đỏ tàn khốc nhất khi ráng chiều, đến khi cánh đồng sao bao trùm cả thành phố.

Trong ba tiếng đó, tôi đã phải chịu đựng sự tr/a t/ấn t/àn b/ạo không có chút tính người nào.

Đầu th/uốc thực sự là do Trầm Diên Tri dí vào sao?

Những cái bạt tai đó thực sự là do Trầm Diên Tri đ/á/nh ư?

Dòng sữa chảy xuống từ đỉnh đầu tôi… là sữa thật sao?

Sau đó tôi nghe cảnh sát nói, trong cái đám cặn bã đó có kẻ hít m/a túy, nên mới làm ra những chuyện hoang đường như vậy.

Sau đó tất cả bọn chúng đều bị bắt lại, mà tôi, ngày ngày ngồi trong phòng bệ/nh, lấy nước mắt rửa mặt.

Tôi cứ khóc, cứ khóc mãi, đến khi không còn khóc nổi nữa, mỗi ngày đều nhìn những dấu vết trên cơ thể mình trong gương,

Lúc đó, Trầm Diên Tri, là bạn trai tôi.

Nhưng tôi nên đối mặt với anh ấy thế nào đây.

Tôi như vậy, rốt cuộc có tư cách gì đối mặt với anh ấy chứ.

Tôi không có cách nào mở miệng được với anh ấy, tôi thực sự hy vọng anh ấy vứt bỏ tôi đi.

Thật đấy, đừng nhìn tôi nữa, một Trầm Diên Tri tốt như thế, tôi đã không xứng với anh từ lâu rồi.

Tôi là một người nhát gan, nhu nhược.

Đến cuối cùng, tôi đã lựa chọn dùng cách trốn chạy để giải quyết tất cả vấn đề.

Trầm Diên Tri không muốn rời xa tôi, vậy tôi đắp nặn anh ấy thành một tên đ/ộc á/c là được.

Vậy thì đem những chuyện kinh khủng mà tôi đã trải qua, áp đặt lên người anh ấy là được.

Như vậy, anh ấy chắc chắn sẽ không chịu nổi tôi, chắc chắn sẽ có một ngày anh ấy không chịu nổi cái sự đày đọa mơ hồ ấy.

Giống như Trầm Nhị Hân vậy.

Giống như người đã từng là người bạn tốt nhất của tôi - Trầm Nhị Hân ấy.

Tưởng tượng anh ấy thành người đã giày vò tôi, khiến anh ấy mãi mãi rời xa tôi, thế là được.

Tôi đợi đến lúc Trầm Diên Tri vứt bỏ tôi.

Nhưng, tôi cứ nhớ lại là lại quên đi, hết lần này đến lần khác.

Em tưởng tượng anh thành một kẻ x/ấu xa đến tột cùng đấy.

Lẽ nào anh không cảm thấy tủi thân ư, Trầm Diên Tri.

Tại sao lại không vứt bỏ em đi, Trầm Diên Tri…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm