Mua Bán Đẫm Máu

Chương 4

25/08/2024 18:46

Tối hôm ấy trở nên rất khó khăn với tôi.

Tôi nằm trên giường trằn trọc khó vào giấc, khi nhắm mắt lại, tôi luôn nghĩ đến bức ảnh mà Lý Thành đã gửi.

Không biết đã qua bao lâu, trong lúc mơ hồ dường như tôi nhìn thấy hừng đông ló rạng nơi góc chân trời.

Lúc này, có tiếng xào xạc truyền qua bức tường vang lên.

Phòng bên cạnh có người ư?

Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu tôi.

Tôi bỗng tỉnh táo hẳn, như thể có một gáo nước lạnh tạt thẳng vào gáy.

Không biết lấy đâu ra can đảm, tôi đi dép vào rồi chầm chậm xuống giường.

Khi tôi càng lúc càng đến gần cửa, âm thanh xào xạc ấy cũng càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn.

Nghe kỹ lại, âm thanh ấy giống như có người đi giày cao gót đang bước đi cộc cộc.

Ngón tay tôi chạm vào tay nắm cửa, rồi kéo mạnh ra.

Phía sau cánh cửa, là một gương mặt nhoe nhoét m/áu thịt….

Hai hốc mắt đen sì sì chảy ra dòng m/áu đặc quánh, cùng với cái đầu bị dập nát, và cả cái miệng đang há hốc.

Đột nhiên, cô ta đưa tay ra với về phía tôi: “Tôi không làm, tôi không làm.”

Tôi hãi hùng hét toáng lên, rồi ngồi bật dậy khỏi giường.

Lúc này tôi mới nhận ra tất cả những gì vừa nãy chỉ là một giấc mơ.

Nghĩ đến gương mặt trong giấc mơ, sống lưng tôi ướt đẫm mồ hôi.

Tôi chắc chắn chẳng còn dám đi ngủ nữa, chỉ đành nhìn trừng trừng lên trần nhà chờ đến khi trời sáng.

Trời vừa sáng, tôi nhìn thấy gương mặt tiều tụy của mình qua chiếc gương.

Vì vậy tôi gọi điện thoại đến nhà hàng xin nghỉ phép.

Không chỉ vì vấn đề liên quan đến việc chưa nghỉ ngơi đủ, mà còn vì cái ch*t đột ngột của Dương Linh, và cả chuyện ngay trước khi cô ta ch*t, có nhiều cư dân phản ánh chuyện trong nhà cô ta có tiếng đ/á/nh nhau.

Vì vậy chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cảnh sát vẫn chưa thể hoàn toàn x/á/c định có phải nhảy lầu t/ự s*t hay không.

Khi tôi còn đang đắn đo không biết có nên nói với cảnh sát về chuyện của quản trị viên nhóm chat m/ua b/án hay không, thì người đó lại đột nhiên gửi tin nhắn mới trong nhóm.

Tôi cúi đầu đọc dòng tin nhắn ấy.

Bên trên viết: “Giá đặc biệt hôm nay… 1 mạng người, 9.9 đồng giao hàng tận nhà.”

“Nhấp vào liên kết bên dưới để tham gia giành flash sale, thời gian giảm giá chỉ trong 3 tiếng.”

Không biết m/a xui q/uỷ khiến thế nào, tôi nhấp vào đường link mà quản trị viên nhóm gửi.

Ấn vào đường liên kết, màn hình hiển thị phải thanh toán 9.9 tệ.

Tôi cảm thấy nhịp tim mình càng lúc càng nhanh, do dự một giây, rồi tôi vẫn thanh toán.

Nhưng sau khi thanh toán thì trang chủ lại hoàn toàn trống không, không có gì cả.

Cũng không hẳn là có phải thở phào nhẹ nhõm hay không, nhưng từ đáy lòng thì tôi vẫn cảm thấy yên tâm hơn hẳn.

E rằng người quản trị viên này định mượn chuyện của Dương Linh để giả thần giả q/uỷ đi lừa gạt người khác.

Chưa biết chừng, người quản trị viên này đã nói chuyện riêng gì đó với Dương Linh, nên mới khiến cô ta nhảy lầu t/ự t*.

Khi phía cảnh sát dò hỏi tôi, tôi đưa tài khoản của quản trị viên trong nhóm chat m/ua b/án cho cảnh sát xem, và còn nói cả những suy nghĩ của tôi.

Tôi nói: “Có thể là người này đang giả thần giả q/uỷ lừa gạt mọi người.”

Dừng lại một lát, tôi lại hỏi tiếp: “Đồng chí cảnh sát, Dương Linh t/ự s*t hay bị s/át h/ại vậy?”

Vị cảnh sát làm việc với tôi họ Trần, gương mặt trông rất chính trực, khoảng tầm 40 tuổi, ngang ngang với tuổi của tôi.

Cảnh sát Trần nói: “Căn hộ của Dương Linh rất gọn gàng sạch sẽ, cũng không có dấu vết xảy ra xung đột như mọi người nói, trông có vẻ không giống như là bị s/át h/ại.”

Tôi sốt sắng hỏi: “Vậy người quản trị viên ấy liệu có vấn đề gì không?”

Cảnh sát Trần nói: “Tối quan chúng tôi đã tiến hành điều tra người quản trị viên này rồi, nhưng mà…”

Cảnh sát Trần nói được một nửa, nhưng lại đột nhiên dừng lại.

Sau hồi lâu, anh ta mới nghi hoặc nhìn tôi.

“Người quản trị viên của nhóm chat m/ua b/án mà mọi người nói đến ấy hoàn toàn không tồn tại.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?