Tôi không hỏi han quá nhiều về việc sau khi mình trốn đi, nhà họ Khương đã ăn nói thế nào với Tần Cạnh Giác.

Dù sao thì đến lúc Tần Cạnh Giác biết mình bị lừa gạt, hắn ta chấp nhận Khương Nhiên hay là nổi trận lôi đình, tất thảy đều chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Tôi mặc chiếc áo hoodie khá rộng rãi, người ngợm vẫn g/ầy gò như cũ nên không nhìn ra được gì khác thường, nhưng phần bụng đã bắt đầu nhô lên một đường cong nho nhỏ.

Đám Phù Thành mà biết tôi đưa ra quyết định như thế này, chắc chắn sẽ m/ắng tôi c.h.ế.t mất.

Nhưng thi thoảng tôi lại hay nằm mơ, mơ thấy Tần Cạnh Giác bế bổng tôi lên, "Không sợ tôi sao?"

Tôi gật đầu.

Đôi mắt hắn không thể nhìn thấy, chỉ biết đưa tay sờ lên khuôn mặt ấm áp của tôi, "Yên tâm đi, tôi sẽ không làm em tổn thương đâu."

Ngay lúc đó tôi thầm nghĩ, hi vọng Tần Cạnh Giác mau chóng khỏe lại, đừng bị hội chứng rối lo/ạn pheromone hànhz hạz nữa.

Khi mới đến nhà họ Khương, tôi vô cùng nhỏ thó, g/ầy gò ốm yếu, trên người chằng chịt những vết thương do bị mẹ đ.á.n.h đ/ập. Bà ấy h/ận tôi, thi thoảng lại lên cơn đi/ên c.ắ.n x/é, cổ họng của tôi cũng bị chuốc t.h.u.ố.c làm cho c/âm đi vào khoảng thời gian ấy.

Đến nhà họ Khương, với tư cách là một đứa con riêng, tôi càng cảm thấy sự tồn tại của bản thân chính là một sai lầm, bà Khương chỉ cần bố thí cho tôi một chút sắc mặt hòa nhã, tôi đã thấy được yêu thương mà lo sợ nơm nớp.

Tôi luôn bị lôi ra làm con dê thế tội mỗi khi Khương Nhiên gây ra tai họa.

Mãi về sau, tôi mới biết được rằng mẹ tôi bị ba Khương liên lụy, cho nên bà mới h/ận tôi tận xươ/ng tủy.

Hơn nữa để nuôi nấng tôi, bà thậm chí còn chẳng có nổi tiền để đi làm phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến thể đã bị đ.á.n.h dấu trọn đời.

Sau khi bị người nhà họ Khương kiểm soát quản chế, lại càng không cần phải bàn cãi làm gì.

Thực ra tôi rất chán gh/ét tất cả những người trong nhà họ Khương, và cũng chán gh/ét cả người mẹ của mình.

Nhưng bây giờ, những chuyện trong khả năng tôi đều đã làm xong xuôi hết cả rồi.

11

Tôi m/ua vài cái bánh bao nhân th!t mang về, vẫn cẩn trọng bịt kín khẩu trang, chỉ chừa lại đúng một đôi mắt.

Vài ngày nữa tôi sẽ rời khỏi thủ đô.

Đợi cái t.h.a.i trong bụng tôi ổn định lại đôi chút đã.

Ngay khoảnh khắc mở cửa nhà, tôi liền đ.á.n.h hơi thấy có điều gì đó không ổn, lập tức lùi về phía sau.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: "Tiểu tiên sinh, mời vào trong."

Là vệ sĩ thân cận của Tần Cạnh Giác.

Đôi lông mày của tôi nhíu ch/ặt lại.

Tôi bước chân đi vào, cánh cửa liền đóng sập lại ở phía sau lưng.

Tôi cầm khư khư túi bánh bao th!t bước vào trong, người đàn ông ngồi giữa phòng khách đảo ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng của tôi.

Lông mày hắn nhíu lại, cái nơi rá/ch nát tồi tàn như thế này, làm sao mà có thể cho người ở được chứ?

Hắn nghe thấy tiếng bước chân bèn đưa mắt nhìn sang, ánh mắt rơi vào bữa tối trên tay tôi, đôi lông mày lại càng nhíu ch/ặt hơn: "Tháo khẩu trang ra."

Tôi không nhúc nhích.

Tần Cạnh Giác bước lại gần, cúi người nói với tôi: "Có thể tháo khẩu trang ra được không?"

Nửa ngày sau, tôi mới rề rà gật đầu.

Hắn phát hiện ra rằng, chỉ cần thái độ của bản thân tốt lên một chút, thì dường như sẽ có thể nhận được đặc quyền ân xá gì đó vậy.

Tôi tháo khẩu trang xuống, để lộ ra một khuôn mặt hơi tái nhợt.

Tần Cạnh Giác nhìn chằm chằm vào mặt tôi, ngẩn ngơ trong giây lát.

Thành thật mà nói, hắn đã sớm có được ảnh chụp của tôi, biết được dáng vẻ của tôi ra sao.

Cũng từng tưởng tượng xem tôi trông thế nào, hẳn là một hình dáng mờ nhạt mà xinh đẹp.

Thế nhưng ngoài đời thực, tôi còn đẹp hơn cả trong trí tưởng tượng của hắn, người thật so với một Omega nhìn qua ảnh chụp còn toát lên vẻ linh động và tinh xảo hơn nhiều.

Tần Cạnh Giác cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi không chớp mắt.

Lông mày tôi khẽ nhíu lại, lấy điện thoại ra gõ chữ: [Tần tiên sinh, giúp ngài là sự thật, còn ân oán giữa ngài và nhà họ Khương không liên quan gì đến tôi cả.]

Tần Cạnh Giác liếc nhìn màn hình, "Tên là gì?"

Tôi cụp mắt gõ phím: [Khương Hứa Trác.]

Hắn tự khắc biết rõ, lên tiếng khen ngợi: [Một cái tên rất hay.]

Tôi đặt túi bánh bao trong tay lên bàn, tự rót cho mình một cốc nước, chỉ mới một lúc trôi qua, khuôn mặt nhợt nhạt của tôi trông đã hồng hào lên không ít.

Pheromone của Alpha quả nhiên có ảnh hưởng rất lớn đến những Omega đang mang th/ai.

Tôi muốn bỏ chạy.

Nhà họ Khương tuy rằng không có số má gì ở thủ đô, nhưng ít nhất cũng được coi là một gia đình có m.á.u mặt giàu có.

Liệu hắn có giống như những gã tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết m.á.u chó, bắt tôi đi, lấy tuyến thể của tôi để ghép cho vị thiếu gia họ Khương kia không.

Thậm chí khi biết tôi đã m.a.n.g t.h.a.i đứa con của hắn, hắn sẽ trực tiếp m.ổ b.ụ.n.g tôi ra.

Chỉ nghĩ đến thôi, tôi đã sợ đến mức lông tơ dựng đứng rợn cả gai ốc.

"Hứa Trác." Bàn tay hắn đột nhiên đặt lên vai tôi, tôi gi/ật thót mình, dùng sức đẩy mạnh hắn ra.

Tôi cảnh giác nhìn chòng chọc vào hắn, tôi từng nghe Khương Nhiên kể rằng, cậu ta và Tần Cạnh Giác đã tiếp xúc với nhau được một thời gian.

Điều này chứng tỏ, Tần Cạnh Giác có thể chấp nhận một vị đại thiếu gia như Khương Nhiên, chứ không phải là tôi.

Dựa vào đâu mà tôi phải tin tưởng hắn chứ.

Tôi chỉ phân loại hắn vào cùng một phe với nhà họ Khương mà thôi.

Đúng vậy, đối với mẹ tôi, đối với bà Khương và cả Khương Nhiên mà nói, sự tồn tại của tôi quả thật là một lỗi lầm, nhưng tôi đã trả sạch n/ợ nần cho bọn họ rồi, sự chán gh/ét của tôi hoàn toàn có thể được phơi bày một cách quang minh chính đại.

Tôi gh/ê t/ởm bọn họ.

Bao gồm cả Tần Cạnh Giác, kẻ đã từng tiếp xúc thân mật với Khương Nhiên.

Sắc mặt tôi lại trở nên trắng bệch dưới cảm xúc căng thẳng tột độ thế này.

Đôi tay run lẩy bẩy gõ từng chữ, "Tôi muốn rời khỏi đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

TRÌ TRÌ

Chương 14
Tôi nhảy việc sang một công ty mới, không ngờ cấp trên lại vừa hay chính là mối tình đầu của tôi. Ngày chia tay, anh nói rằng anh chưa từng yêu tôi, hy vọng sau này khi gặp lại, chúng tôi chỉ là những người xa lạ. Đến ngày gặp lại, tôi coi như chúng tôi mới gặp nhau lần đầu, nghiêm túc và đúng mực tự giới thiệu bản thân. Buổi tối, đồng nghiệp trong phòng ban lấy cớ tổ chức tiệc chào mừng tôi gia nhập công ty, tiện thể cùng nhau ăn uống. Giang Trì cũng có mặt. Sau vài ly bia, mọi người bắt đầu chơi “Thật hay Thách”. Không may, tôi lại trúng lượt. Một đồng nghiệp nhìn tôi cười đầy gian xảo: “Chuẩn bị tinh thần đi nhé, trò chúng ta chơi toàn là chủ đề dành cho người trưởng thành đấy.” “Thật nhé, cậu còn tình cảm với người đàn ông đã lấy đi lần đầu của cậu không?” “Hay Thách? Gọi điện cho bạn trai cũ của cậu, hỏi anh ta xem có muốn quay lại với cậu không.” Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa hay bắt gặp ánh mắt của Giang Trì. Anh nhìn tôi, đáy mắt dường như phảng phất một tia giễu cợt. Như thể đang hỏi tôi: “Em muốn chọn Thách, hay chọn Thật?”
3
7 Cuỗm xong chạy Chương 13
8 Tư Và Kỳ Chương 13
10 Đã Lâu Không Gặp Chương 10
11 Tri Vãn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm