[BL] Điên Cuồng Vì Em

Chương 44.

01/08/2025 16:13

Cái thau rơi xuống sàn tạo ra một âm thanh chát chúa, bột bánh chưa nhào xong rơi vung vãi ra ngoài, dính lên mặt gỗ thành một mớ hỗn độn. Tôi lặng người, một sự lạnh lẽo xâm lấn vào xươ/ng cốt khiến tay chân run lẩy bẩy, cuối cùng không chống đỡ nổi ngồi bệt xuống đất.

Bản tin thời sự vẫn tiếp tục, cô biên tập viên nói bằng chất giọng đều đều:

"...tên s.át nhân này đã bỏ trốn khỏi thành phố X trong khoảng thời gian từ ba đến bốn tháng trước. Bởi vì lúc đó chưa có bằng chứng gã phạm tội nên cảnh sát không thể khám xét nhà. Mãi đến hôm trước nhận thấy có sự bất thường nên cơ quan chức năng mới cho phép phá cửa xông vào."

Tôi nghe đến đây, chợt nghĩ đến người anh trai của tôi.

Lần trước khi Thẩm Nghiêm đến nhà Cale để tra hỏi thì hẳn đã nhận ra có sự bất thường ở kệ sách. Vì cùng là anh em một mẹ sinh ra nên tôi sớm cảm giác được là Thẩm Nghiêm rất nhạy bén, vì thế hẳn cái cơ quan ẩn mà Cale giấu sau kệ sách không thể che mắt anh.

Vậy nên có khả năng Thẩm Nghiêm tìm được cái tầng hầm đó.

Cale rất cẩn thận, hẳn mấy thứ n.ội tạng trong cái tủ gỗ ấy đã bị xử lí sạch sẽ. Nhưng trong căn nhà đó chỗ nào cũng có vấn đề, chưa kể những vết m/áu sậm đen đặc dính trên tường không thể kì cọ, huống hồ chúng tôi dọn đồ đi quá vội vàng, chưa xử lí kĩ lưỡng. Cảnh sát không phải đồ vô dụng, vì vậy bọn họ khám xét ra được cũng là điều dễ hiểu, vấn đề chỉ là thời gian.

Nhưng tôi không ngờ việc này xảy ra nhanh như vậy.

Biên tập viên vẫn đang nói tiếp:

"Theo như cảnh sát nói, có vẻ trong lúc chạy trốn tên s.át nhân này đã b/ắt c/óc một thiếu niên tầm mười bảy mười tám, hiện thiếu niên chưa rõ sống ch*t..."

Máy quay lia một đường, khuôn mặt của Thẩm Nghiêm được phóng đại qua ống kính. Quầng mắt anh thâm đen, g/ầy đi rất nhiều so với lần cuối gặp mặt, ẩn trong đôi mắt ấy là vẻ mệt mỏi. Tuy vậy nét mặt anh vẫn nghiêm trang, đứng thẳng lưng, giọng khàn khàn nói:

"Em trai tôi bị gã s.át nhân ấy bắt đi. Tôi rất hối h/ận vì không kịp thời ngăn cản và giải c/ứu em ấy. Rất xin lỗi vì tôi có hơi không kìm được cảm xúc, em ấy là người thân duy nhất của tôi. Tôi hi vọng em trai sẽ không sao..."

Đôi mắt anh đỏ hoe, người phóng viên nói vài câu an ủi.

Tôi r/un r/ẩy lết từng bước đến gần chiếc tivi, tay chân lạnh ngắt và bụng quặn lên từng cơn, tôi chỉ muốn nói rằng tôi không phải bị b/ắt c/óc, là tôi tự nguyện đi theo Cale, là Cale đã c/ứu vớt cuộc đời tôi.

Nhưng có nói thì chẳng ai nghe cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm