Hổ Cô Bà

Chương 14

07/04/2025 12:01

Mẫu thân đang bước về phía này!

Tim ta đ/ập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Đảo mắt nhìn quanh, chốn này thực chẳng có nơi nào để ẩn thân.

Cắn răng một cái, ta liền leo lên khung cửa sổ, lại trèo trở vào phòng.

Lúc ấy, đầu óc ta chẳng nghĩ được gì nhiều, chỉ là bản năng thôi thúc — trốn, chỉ muốn trốn.

Nhưng lại quên mất, trong phòng... còn có Bà nội.

Bà nội cũng là hổ cô bà!

Nếu giờ phút này bà đã tỉnh, thì ta e rằng không còn mạng mà rời khỏi đây nữa.

Hai chân ta vừa chạm đất, liền không dám thở mạnh, ngừng cả hô hấp, khom người nép vào góc tường.

May thay, trên giường vẫn vang lên tiếng ngáy đều đều, Bà nội chưa tỉnh.

Ta thở phào nhẹ nhõm, nín thở lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Mẫu thân đứng ngoài cửa sổ một hồi, rồi lại bước đi.

Nghe tiếng bước chân, dường như bà lại trở về trước cửa phòng, tiếp tục đứng chờ nơi đó.

Bà nội bất kỳ lúc nào cũng có thể tỉnh lại, trong phòng tuyệt không phải nơi an toàn, ta nhất định phải trốn ra ngoài.

Tim ta như treo trên lưỡi d/ao, nhưng càng trong cơn nguy cấp, đầu óc lại càng tỉnh táo khác thường.

Ta điều chỉnh lại vị trí của bô xí, đang định bước lên thì bỗng cảm thấy điều gì đó không ổn.

Ánh trăng mờ mờ rọi qua lớp giấy cửa sổ, chiếu xuống nền đất.

Trên mặt đất, hiện rõ một cái bóng nhỏ, dài, mảnh.

Ta khiếp vía, suýt nữa thét lên thành tiếng.

Là mẫu thân!

Nàng từ sớm đã quay lại, hiện đang đứng sát cửa sổ, chờ ta tự chui đầu vào lưới!

Bên ngoài, gió đêm thổi qua rặng trúc xào xạc vang động.

Ta nuốt nước bọt đ/á/nh ực một cái, nhẹ nhàng chuyển bô xí sang bên, rồi tháo áo trung y, treo lên bình phong.

Ánh trăng mờ nhạt chiếu lên, thoạt nhìn như có một người đang ngồi trên bô xí.

Từ góc nhìn bên giường, Bà nội nhất định sẽ cho rằng ta vẫn còn ngồi đó.

Chuẩn bị xong mọi sự, ta rón rén bước tới bên cửa lớn, kéo hé ra một khe nhỏ.

Mẫu thân không đứng bên ngoài.

Bà ấy đang ở dưới cửa sổ.

Ta lặng lẽ khấn trong lòng, rồi liều mình đưa đầu nhìn ra quả nhiên, sân viện vắng tanh.

Gió thổi lay động cành lá, chẳng thấy một bóng người.

Chớp lấy cơ hội ấy, ta vội vã lẻn ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
11 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm