Sau khi Sở Từ tự m/ua nước giặt, cuộc sống ký túc xá của tôi lại trở nên hòa hợp.

Tối hôm đó, Sở Từ đột nhiên hét toáng lên trong hoảng lo/ạn:

"Vãi cả đạn! Có con gián! Ba ơi!"

Tôi phản xạ bật lại: "Ba đây!"

Quay mung bám vào đầu giường hắn, tôi lục lọi: "Đâu rồi?"

Đột nhiên Sở Từ lật người tôi lại, đắp chăn rồi đ/è ập lên. Tầm mắt tôi tối sầm.

Hắn vẫn la hét om sòm:

"Gián ở đây nè! Ha ha ha ha ha."

Sở Từ đ/è tôi lên ván giường chắc như núi, người hắn vừa tắm xong còn trần trụi. Tôi cảm nhận cơ thể ấm nóng bao phủ, mũi ngập mùi hormone nam tính.

Thằng khốn này giờ biết cả lừa người rồi.

"Sở chó, thả ra ngay."

Nhưng Sở Từ vẫn đùa giỡn:

"Gián khổng lồ nè, sợ không ha ha?"

Trong lúc nghịch đùa, cơ ngựk Sở Từ liên tục cọ vào mặt tôi. Cảm giác mềm mại xen lẫn rắn chắc phả vào mặt. Răng tôi ngứa ngáy.

Thực ra ngày đầu tiên, điều tôi muốn hỏi chưa bao giờ là "Anh em cho sờ không?"

Mà là "Anh em, cho cắn không?"

Hắn tự chui đầu vào rọ.

Tôi há mồm cắn phập vào.

Sở Từ đờ người, toàn thân cứng đờ. Tôi bắt đầu cựa quậy, miệng ngậm một bên tay còn sờ soạng không kiêng nể.

Giọng Sở Từ khàn đục:

"Hứa Dực... ngứa."

Tôi mặc kệ, chuyên tâm "xử lý". Cắn hết bên này sang bên kia cho công bằng.

Cả người Sở Từ cứng như gỗ nhưng không kháng cự. Sợ đ/è tôi, hắn chống tay làm tấm phản di động phía trên. Hắn để mặc tôi hành động, nhiệt độ cơ thể từ từ tăng cao, hơi thở dồn dập.

Đúng là dân thể thao, chống đẩy mười phút vẫn không đổ. Thỏa mãn xong tôi mới buông.

Tôi ngước nhìn Sở Từ:

"Còn dám đùa với ba ba nữa không?"

Toàn thân hắn nóng bừng, trán lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đen nhánh ướt át nhìn tôi. Trên ngựk lấm tấm vết ẩm ướt và vài dấu răng cắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0