Chấp Niệm

Chương 29 + 30

23/09/2024 15:07

29

Mấy ngày sau Khương Hoán cũng không về nhà.

Tất nhiên là tôi sẽ không tự mãn mà cho rằng anh ta bỗng nhiên thay tâm đổi tính.

Chỉ vì tay tôi bị thương, hơn nữa tôi còn đang đến kỳ.

Anh ta ăn không được, nên tất nhiên cũng sẽ không xuất hiện trước mặt tôi.

Đến khoảng ngày thứ sáu sau khi tôi bị thương.

Khương Hoán gọi điện cho tôi, bảo tôi tới hộp đêm tìm anh ta.

Đầu dây bên kia phát ra những tiếng la hét ồn ào, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng cười đùa của con gái.

Tôi đoán là anh ta lại sắp gây chuyện rồi.

Trong lúc thay đồ, tôi đã gọi cho Trình Vũ.

Cô ấy phân tích tình hình một chút: “Đừng sợ, tôi cũng ở đây, đợi lát nữa cậu nhớ gọi mẹ tới đón cậu.”

Tôi không hiểu ý của cô ấy.

Trình Vũ: “Tin tôi.”

Đương nhiên là tôi tin cô ấy.

Năm đó cũng nhờ có cô ấy đã kéo tôi ra khỏi vũng bùn lầy.

Giúp tôi tỉnh lại kịp thời.

Nếu không có cô ấy, có lẽ cũng sẽ không có tôi của ngày hôm nay.

Mẹ tôi nghiện c/ờ b/ạc, n/ợ nần chồng chất, bố tôi thì bỏ đi theo người phụ nữ khác.

Thật ra, tôi cũng chỉ là một Hà Nguyễn khác, là một người thiếu tình thương và cảm giác an toàn mà thôi?

Đến hộp đêm.

Tôi lập tức nhìn thấy Khương Hoán đang ngồi giữa dãy ghế VIP.

Anh ta trái ôm phải ấp hai cô gái ăn mặc gợi cảm bên cạnh mình.

Trình Vũ ngồi một góc chơi điện thoại, liếc mắt ra hiệu cho tôi.

“Ô, chị dâu đến rồi à?” Một người bạn của Khương Hoán đứng lên nhường đường cho tôi.

Khương Hoán khẽ nhếch môi, dường như đang chờ đợi phản ứng của tôi.

Tôi cúi đầu.

Khẽ nói: “Sao mấy hôm nay anh không về? Em rất nhớ anh.”

Anh ta sững lại một chút, đại khái là không ngờ rằng tôi sẽ nói như vậy.

Anh ta cười một cách nham hiểm:

“Tay em bị như vậy, làm chuyện đó không tiện.”

“Dù sao tôi cũng phải ra ngoài tìm cách giải quyết như cầu chứ?”

Những người xung quanh cười ồ lên.

Tôi cố ý làm cho mắt mình trở nên đỏ hoe.

Khương Hoán kéo tôi lại gần, đưa tay ôm lấy eo tôi: “Đừng giả vờ nữa, không phải em thích tiền nhất sao?”

“Khóc cho ai xem, làm như em thật sự yêu tôi lắm vậy?”

Tôi vừa rơi nước mắt vừa lắc đầu: “Em không có…”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta: “Người em thật sự thích vẫn là anh.”

30

Anh ta đột nhiên nắm lấy cằm tôi, buộc tôi phải nhìn sang một bên: “Xem ai tới kìa?”

Tôi nhìn sang.

Vậy mà lại là Hà Lịch.

Anh ấy nhìn xung quanh một lúc, rồi nhìn về phía tôi.

Khương Hoán ghé vào tai tôi nói: “Chứng minh một chút, em thích tôi.”

Dưới áp lực từ ánh mắt của Hà Lịch và việc Khương Hoán đang cố tình s/ỉ nh/ục mình.

Tôi cố gắng nén lại cảm xúc đang dâng trào và hôn nhẹ lên khóe môi anh ta.

Thế nhưng anh ta vẫn phát đi/ên.

“Không đủ.”

“Lão tử không tin.”

Cánh tay anh ta siết ch/ặt lấy eo tôi, giọng điệu trở nên hung hãn hơn vài phần.

“Ba năm trước, rõ ràng em đã nhận của lão tử một triệu…”

“Miên Miên!”

Đúng lúc này, mẹ tôi tới.

Dường như bà đang có chút hoảng lo/ạn.

Bà kéo tay tôi muốn kéo tôi đi: “Đi đi đi, về nhà với mẹ, sao con lại tới tìm nó nữa?!”

Tôi có chút bối rối nhìn Trình Vũ, cô ấy ra hiệu cho tôi yên tâm.

Tôi gỡ tay mẹ ra, nhìn về phía Khương Hoán:

“Anh nói một triệu gì?”

Khương Hoán lười biếng dựa vào ghế, anh ta hết nhìn mẹ tôi rồi lại nhìn tôi:

“Năm chia tay, không phải em bảo mẹ em tới tìm tôi đòi một triệu phí chia tay sao?”

“Hôm đó tôi c/on m/ẹ nó ở trước mặt tất cả gia đình và bạn bè khoe ảnh em, định chính thức giới thiệu em là bạn gái tôi.”

“Tôi c/on m/ẹ nó là muốn nghiêm túc ở bên cạnh em.”

“Vậy mà mẹ em đột nhiên chạy tới nhà tôi, nói em muốn chia tay, còn muốn một triệu coi như là phí chia tay.”

“Ngay sau đó, tôi nhận được tin nhắn chia tay từ em.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0