Chung Máu Mà Tanh Lòng

Chương 2

02/01/2024 18:19

2.

Tôi mím môi không nói gì, bà ấy bị chọc tức.

"Nhỏ thì tr/ộm kim, lớn thì tr/ộm vàng."

"Tao phải hung hăng đá/nh mày một trận để mày nhớ thật lâu vào."

Bà ấy cầm lấy chổi tre trong góc tường hướng người tôi đá/nh.

Lúc này anh cả ăn sáng xong phải đi học, hắn đứng ở cửa, cổ họng trong kỳ vỡ giọng bất mãn thiếu kiên nhẫn: "Mày là bị c/âm à, chính là bố đưa cho mày tại sao mày không nói?"

Đêm hôm đó tôi nghe thấy mợ khóc thầm.

"Tôi với ông đã nhiều năm như vậy, cũng không thấy ông m/ua cho tôi chút kẹo chút trái cây... Bây giờ ông tử tế đối với cô ta."

Cậu ôn nhu giải thích: "Tiền của tôi ki/ếm được không phải đều ở trên tay bà sao, bà muốn m/ua tôi cũng không nói bà....

"Cái kia sao có thể giống nhau!"

"Được rồi, nhỏ tiếng thôi đừng để bọn nhỏ nghe chuyện cười."

Âm thanh sát vách dần dần yên ắng, cậu nhẹ nhàng đẩy cửa của tôi.

Tôi nghẹn ngào nói: "Cậu, sau này người không cần m/ua đồ ăn vặt cho cháu."

Ông ấy giúp tôi khép màn xuống: "Người lớn cãi nhau, với cháu không việc gì, cháu ngủ đi."

Sau đó đồ ăn vặt cậu mang đến chính là hai phần.

Tôi một phần, mợ một phần.

Anh hai gào khóc kêu: "Con cũng muốn."

Cậu t/át một cái: "Mày là một đứa con trai ăn đồ ăn vặt làm cái gì."

Mợ châm chọc: "Tôi vẫn là nhờ phúc của cháu gái nếu không sao có đãi ngộ này."

Nhưng khi bà ấy ngậm kẹo que ở trong nhóm bà nương thì thay đổi nét mặt.

Vui vẻ ra mặt nói: "Tân Thành nhà tôi còn coi tôi như em gái nhỏ, ngày ngày m/ua kẹo cho tôi ăn, mấy người nói hắn có phải lãng phí tiền hay không."

Hơn một năm sau đó mẹ ruột cuối cùng đã đạt được ý nguyện sinh ra con trai.

Cậu mợ mang tôi đi ăn tiệc đầy tháng.

Đồ của nhà mẹ ruột gần như bị người của văn phòng kế hoạch hóa gia đình dọn sạch, ghế đều là tìm nhà hàng xóm mượn.

Nhưng trên mặt bà ta tràn ngập vui vẻ: "Cuối cùng cũng sinh ra con trai, xem ai còn dám ở sau lưng nhai tôi cái lưỡi."

Em họ đã được đặt tên rồi, gọi là Trương Vĩ.

Cậu ta vừa vàng vừa đen, trên mặt còn có rất nhiều lông tơ, rất giống một con khỉ con.

Tôi không hiểu tại sao còn được khen đáng yêu.

Tôi gần như theo bản năng gọi một tiếng mẹ.

Ngay lập tức nụ cười của mẹ ruột đông lại ở trên mặt: "Đừng gọi lo/ạn, bây giờ cậu mợ mới là ba mẹ mày hiểu được không?"

Mợ nở một nụ cười giả tạo: "Con bé cũng không phải là từ trong bụng tôi bò ra, cũng đừng gọi tôi là mẹ."

Thế nên rốt cuộc ai mới là ba mẹ tôi?

Cuối cùng là cậu vỗ vỗ lưng của tôi: "Tìm các chị của cháu chơi đi."

Các khách nhân đều được chiêu đãi rư/ợu ngọt trứng gà.

Trong bát bọn họ đều đặt hai quả trứng gà.

Trong bát của tôi chỉ có nước đường loãng.

Giống như vô số lần từ nhỏ đến lớn mẹ ruột nói: "Trứng gà trong nhà không đủ, vả lại trẻ con ăn quá nhiều trứng gà không tốt."

"Bếp trên nhà bếp rất nhanh tắt lửa mày nhanh đi giúp đỡ đ/ốt một nắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0