Người đàn bà trên đường núi

Chương 11

07/12/2025 12:40

Ánh sáng trước mắt bỗng tối sầm lại, một lát sau mới dần hiện lên, như đoạn phim chiếu chậm.

Trong màn sương mờ ảo, từng cảnh tượng lướt qua như vũ điệu của thời gian.

Người phụ nữ ấy, ba tôi, cảnh sát, thực khách qua lại trong quán mì.

Tất cả bỗng chốc tua nhanh như bốn mùa xuân hạ thu đông luân chuyển.

Người phụ nữ ngày một tiều tụy, ngày ngày ôm tấm ảnh đen trắng dò hỏi khắp dòng người tấp nập.

Một hôm, hai người đàn ông bước vào quán, một kẻ chìa tấm hình lên bình phẩm:

"Thằng nhóc này trông quen quá, giống đứa trẻ Ngô Diệu Phát dẫn theo dạo trước."

Người đi cùng vội gi/ật tay hắn, giọng khàn đặc: "Mày đi/ên rồi? Tên á/c bá đó trêu được sao? Nói bậy!"

Họ vội vã trả ảnh, chuồn mất như chạy trốn lửa ch/áy.

Chỉ còn lại người phụ nữ gào thét đi/ên cuồ/ng đuổi theo phía sau.

Năm tháng trôi qua, tấm ảnh phai màu ố vàng, đứa trẻ đâu còn mãi là hình hài bé bỏng trong ảnh.

Dần dà, thứ duy nhất bà nhặt nhạnh được chỉ là cái tên mơ hồ chẳng biết thực hư.

Những vết chân chim hằn sâu trên gương mặt, thần trí bà không còn minh mẫn.

Đêm đêm bà ngồi lưng chừng núi, một mình với điếu th/uốc chai rư/ợu.

Vẫn tại quán mì năm xưa, bà chộp lấy từng người qua đường: "Anh biết Ngô Diệu Phát không?"

Phần lớn đàn ông nhếch nhác, thừa cơ sờ mó mà bà cũng mặc kệ.

Bắt đầu còn chống cự, nhưng hễ nghe nhắc đến ba chữ "Ngô Diệu Phát", bà liền buông xuôi.

Có lẽ bà hiểu, mười người thì chín kẻ dối trá, nhưng lần nào bà cũng hồi hộp hy vọng.

Chỉ cần có kẻ đáp lời, bà như vớ được phao c/ứu sinh, tự nguyện dựa vào người ta.

Rồi đến cả những kẻ lừa gạt cũng thưa thớt dần.

Giữa trời tuyết trắng, người đàn bà đi/ên lo/ạn mặc mỗi chiếc áo mỏng tang, lảo đảo chạy về phía dòng sông.

Trên ng/ực bà, bàn tay co quắp giữ ch/ặt tấm ảnh nhòe nhoẹt.

Bước chân ngập ngừng - rồi tiếng nước ùm vang lên khi thân hình rơi tõm vào hố băng.

Tấm ảnh nổi lềnh bềnh, hiện lên ngày càng rõ nét.

Đứa trẻ trong khung hình gương mặt sạch sẽ, nở nụ cười rạng rỡ dưới nắng, khác hẳn khuôn mặt u ám tôi thấy trên cầu vượt.

Khi nước sắp ngập đến cổ, bỗng có lực vô hình kéo tôi lên.

Tỉnh dậy trong bệ/nh viện.

Hai bóng mặc đồng phục cảnh sát đứng im trước cửa phòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm