19.

Kỹ năng diễn xuất của hắn đúng là rất tốt.

Nếu như không có ông Ôn, tôi sợ rằng cả đời này tôi cũng không thể phát hiện ra bộ mặt khác của Ôn Tầm.

Hắn rất yêu tôi, nhưng cũng khiến cho tôi cảm thấy sợ hãi.

Hắn có thể tính toán mọi cách để tiếp cận tôi, nếu như có một ngày hắn không thích tôi nữa, tôi không dám tưởng tượng, hắn sẽ lại lừa gạt tôi như thế nào.

Cuối cùng Ôn Tầm vẫn đi theo ông Ôn.

Mới đầu hắn còn không muốn.

Nói rằng ông Ôn đón hắn về, chẳng qua là vì người thừa kế của nhà họ Ôn mới mất vì t/ai n/ạn, nhưng người khác cũng đều là túi rư/ợu túi cơm, không thể trọng dụng, nên muốn đón hắn về để dạy dỗ.

Hắn không muốn trở về nhà họ Ôn nhiều mưu mô đó.

Nhưng sau khi thấy sự sợ hãi trong mắt tôi, hắn đã từ bỏ việc chống đối.

Sau khi Ôn Tầm đi, tôi liền chuyên tâm làm nhiệm vụ.

Một tháng.

Hai tháng.

Nửa năm.

Một năm.

Tôi đã dành toàn bộ thời gian và sức lực cho Hứa Ngôn.

Nếu mẹ cậu ta bị bệ/nh phải phẫu thuật, tôi sẽ sắp xếp bác sĩ giỏi nhất, trả hết tiền th/uốc thang.

Cậu ta không có tiền sinh sống, tôi cũng viện trợ cho cậu ta.

Cậu ta lên đại học, tôi cũng đồng ý đóng học phí cho cậu ta.

Đáng tiếc là chuyện không như ý, tôi đã thất bại trong việc c/ứu chuộc Hứa Ngôn.

Hoặc là do tôi đã quá dung túng cho cậu ta.

Sống cuộc sống kiêu xa d/âm dật đã lâu, khi quay lại làm người bình thường, Hứa Ngôn chịu không nổi.

Thanh tiến triển mãi vẫn không thay đổi.

Hệ thống nói rằng do tôi luôn đáp ứng mọi yêu cầu của cậu ta, khiến cho cậu ta quen với sự tốt bụng mà tôi dành cho cậu ta, thậm chí còn cảm thấy việc đòi tiền từ tôi là điều đương nhiên.\

Cứ tiếp tục như vậy thì sẽ không bao giờ hoàn thành được nhiệm vụ.

Cho nên khi Hứa Ngôn đòi tôi một khoản tiền sinh hoạt rất lớn, tôi đã từ chối.

“Bây giờ cậu đã là sinh viên đại học, có thể tự đi làm thêm để ki/ếm tiền sinh hoạt, tôi không thể giúp cậu mãi được.

“Hơn nữa, Hứa Ngôn, khẩu vị của cậu đúng là càng ngày càng lớn. Hai vạn, có ai mà tiền sinh sống một tháng hết hai vạn không?”

Dường như Hứa Ngôn không ngờ tôi lại từ chối cậu ta, dừng một chút rồi lại lên tiếng.

“Anh Thương, tôi thật sự rất cần số tiền này, anh cho tôi đi, coi như là cho tôi v/ay có được không?”

“Cậu muốn nhiều tiền như vậy làm gì?” Không hiểu sao trong lòng tôi lại có dự cảm x/ấu.

Sau khi nghe cậu ta nói bốn chữ “c/ờ b/ạc trực tuyến”, tôi hoàn toàn tức gi/ận.

Tôi vốn nghĩ rằng ba cậu ta đ/á/nh bác đã hại cả nhà, hẳn là cậu ta phải rất gh/ét c/ờ b/ạc mới đúng, không nghĩ là lại dẫm lên vết xe đổ của ba mình.

Vẫn cầm tiền của tôi đi cá cược.

Tôi không nói hai lời liền trực tiếp cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, tôi nhìn bầu trời mờ mịt, có chút bực bội trong lòng.

Tôi tốn nhiều sức lực và tiền bạc như vậy, lại đổi lấy một con sói mắt trắng.

Năm năm nếu nói là dài thì cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm. Hứa Ngôn thất bại, tôi phải tìm đối tượng c/ứu chuộc mới.

Nghĩ tới đây, tôi phiền muộn gãi gãi đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30