Mọi ý nghĩ trước giờ tan thành mây khói.

Nếu Thẩm Vi An thực sự ra nước ngoài, vậy thì suy nghĩ của tôi thế nào, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa.

Dù sao cậu ta cũng sắp đi rồi.

Nghĩ vậy nhưng trong lòng vẫn ấm ức khó tả.

Mắt thấy tôi sắp nghĩ thông suốt rồi, cậu lại muốn bỏ chạy.

Càng nghĩ càng tức, tôi lại trở nên khó chịu với Thẩm Vi An.

Cả ngày gây sự với cậu ta, cũng tự gi/ận chính mình.

Cuối tuần vốn hay rủ nhau ra quán net hay đ/á/nh bóng, nhưng hôm nay tôi nhất quyết về nhà, tránh mặt Thẩm Vi An.

"Anh Bách, về sớm thế? Chân chưa lành hả? Về bồi dưỡng à?"

Nhị Mao ngước từ màn hình máy tính lên.

Thẩm Vi An cũng đảo mắt nhìn qua: "Chân cậu vẫn đ/au?"

"Không, đỡ hơn nhiều rồi, có thể chạy nhảy được."

Tôi thu dọn đồ đạc bước ra, nhưng Thẩm Vi An cứ lẽo đẽo theo sau.

"Cứ đi theo tôi làm gì?"

"Tôi muốn hỏi... cậu đã suy nghĩ thế nào rồi?"

Tôi dừng bước quay lại nhìn thẳng vào cậu ta: "Tôi thấy chúng ta không hợp."

"Không đúng! Cậu đang nói dối, tôi biết mà!"

"Cậu là máy phát hiện nói dối à?"

Tôi phủi áo bỏ đi, tài xế đã đợi sẵn ở cổng.

Xe chạy xa khỏi trường, bóng Thẩm Vi An vẫn đứng đó, lẻ loi giữa dòng người qua lại.

Cho đến khi khuất hẳn, lồng ng/ực tôi như đ/è nặng, nghẹt thở khó tả.

Cả đêm trằn trọc, sáng hôm sau thức dậy với quầng thâm mắt đen xì.

Em gái đang ngồi ăn sáng hỏi: "Cuối tuần về làm gì? Không hẹn hò với anh rể à?"

"Không có anh rể nào cả!"

"Cãi nhau rồi hả?"

Nó chớp mắt nhìn tôi: "Mắt thâm như gấu trúc này, chắc cãi nhau to lắm nhỉ?"

Tôi lầm bầm ăn vội rồi quay về phòng.

Vừa nhắm mắt đã nghe tiếng cửa mở.

"Con nhỏ này, con gái con đứa vào phòng trai không gõ cửa..."

Tôi bật dậy thì gi/ật mình: Trước mặt là Thẩm Vi An.

"Sao cậu lại ở đây?"

"Tôi muốn nói chuyện, nhưng cậu không nghe máy. Đành phải đến tận nhà."

Tôi kéo tay cậu ta ra cửa thì phát hiện cửa đã khóa ch/ặt.

Tiếng cười khúc khích vang lên: "Xin lỗi nha anh trai, em cũng là vì tốt cho anh thôi mà, gặp chuyện cứ giấu trong lòng là không đúng. Chịu khó ngồi nói chuyện với anh rể đi nhé! Em khóa cửa rồi, đừng mơ mở được. Em đi pha trà đây!"

Con bé này đúng là...

"Giờ thì nói chuyện được chưa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nhân Viên Dọn Dẹp Vô Dụng Và Con Bạch Tuộc Dị Chủng Cấp S Của Hắn

Chương 15
Tôi là một nhân viên dọn dẹp cấp D tại Trạm thu gom rác. Ngoài một gương mặt khá là ưa nhìn ra thì tôi hoàn toàn không có bất kỳ thiên phú dị năng nào. Thế nên ngày thường, tôi chính là kiểu người vô hình đến mức không thể vô hình hơn. Dù sao thì đến đám quái vật ngoài kia dẫu có ăn th!t tôi cũng chê dắt răng. Các nhân viên khác cũng chán gh/ét tôi đến cực điểm. Cho đến ngày hệ thống an ninh hoàn toàn sụp đổ. Tôi bị kẹt cứng ngay trong khu thu nhận quái vật cấp S. Một xúc tu lạnh lẽo âm thầm quấn lấy cổ chân tôi, từ từ trườn lên trên. "Bé cưng ơi, mùi của em thơm quá đi mất." "Ngoan, cho tôi cắn một miếng, tôi sẽ bảo vệ em, có được không?"
111
4 Thi Ghép Chương 10
5 Ghen tỵ làm liều Chương 12
7 Tham Lam Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm