"Hơn nữa, anh ấy rất thích ăn hoành thánh ở tiệm này. Không lẽ... 'em trai tiền nhiệm' đây không biết sao?"

Thẩm Kinh Trạch đúng là một tên "trà xanh" chính hiệu.

Nhưng tôi thật sự không biết Ôn Dĩnh thích ăn gì.

Tôi thích ăn cái gì, anh sẽ thích ăn cái đó.

Mà tôi thì vốn không thích ăn hoành thánh.

"Anh ơi, chiếc bánh nhỏ này là tự tay em làm đấy."

"Anh sẽ không chê chứ?"

Ánh mắt Ôn Dĩnh tràn ngập tình yêu: "Anh rất thích."

"Hôm nay căn bản không phải sinh nhật Ôn Dĩnh."

Tôi không thể nhớ nhầm được.

"Ngày Ôn Dĩnh rời bỏ anh chính là ngày anh ấy được tái sinh, ngày đó chính là sinh nhật của anh ấy."

"Ngày đó anh ấy nhặt được tôi, tôi chính là món quà sinh nhật của anh ấy."

Một năm rồi.

Ôn Dĩnh rời xa tôi đã một năm.

Hóa ra rời bỏ tôi chính là sự tái sinh của anh.

Vậy mười bảy năm chúng tôi cùng nhau lớn lên tính là gì?

Những năm tháng bên nhau tính là gì?

Tôi không biết.

Chỉ nhìn thấy niềm hạnh phúc chân thực trong mắt anh, tôi bỗng muốn rơi lệ, tim thắt lại đ/au đớn.

Nếu yêu mà là sai lầm, thì có được tính là yêu không?

5

Ngày Ôn Dĩnh đính hôn, tôi không đến. Tôi tặng anh một món quà.

Đó là một hòn đảo nhỏ, nơi có hoàng hôn và bình minh rất đẹp.

Lúc mượn rư/ợu giải sầu, tôi gặp lại Chu Duy Tân.

Kể từ sau lần bị Thẩm Kinh Trạch làm nh/ục và giẫm g/ãy tay, Chu thị vẫn luôn gặp vận xui. Chưa hẳn là phá sản, nhưng cũng sắp rồi.

Sau vài tuần rư/ợu, hắn nhìn thấy tôi, nâng ly bước lại gần.

Hắn đi/ên rồi.

Hắn thế mà lại muốn hợp mưu với tôi để h/ủy ho/ại Ôn Dĩnh.

"Hạ ca, chỉ cần bắt nó ra, quay phim lại rồi tung ra ngoài, Thẩm Kinh Trạch và Thẩm gia sẽ không cần nó nữa."

Hắn ghé sát tai tôi, giọng điệu đầy mê hoặc:

"Đến lúc đó, anh lại đón nó về, giấu nó đi. Anh có thể tùy ý điều khiển nó."

Tôi nở nụ cười: "Được thôi."

Vừa ra khỏi cửa, tôi liền lái xe tông ch*t hắn. Ngh/iền n/át nhiều lần.

Hắn không thể sống.

Hắn còn sống thì Ôn Dĩnh còn gặp nguy hiểm.

Thực ra không phải không có cách giải quyết tốt hơn, có lẽ là vì tôi không muốn sống nữa rồi.

6

Tôi từ bỏ việc kháng cáo, một lòng cầu ch*t.

Nhưng mẹ tôi không từ bỏ tôi.

Bà chỉ khóc lóc ép hỏi tôi có phải muốn bà ch*t không.

Cuối cùng, tôi bị tuyên án chung thân.

Trước khi đi, mẹ tôi nói:

"Mẹ sẽ nghĩ cách cho con, sẽ không để con ngồi tù cả đời đâu. Con là đứa con trai duy nhất của mẹ."

Nhưng tôi chỉ nhạt nhẽo nhìn bà một cái:

"Thực ra con khá h/ận mẹ."

H/ận bà phản đối tôi và Ôn Dĩnh, h/ận bà đã giúp Ôn Dĩnh chạy trốn.

Tôi muốn gặp Ôn Dĩnh, nhưng người đến lại là Thẩm Kinh Trạch.

Tôi cười tự giễu:

"Cậu thắng rồi, nhưng tôi cũng chẳng thua. Tôi chỉ là không có được những bậc phụ huynh ủng hộ như cậu thôi."

"Tôi và Ôn Dĩnh có mười bảy năm tình cảm sớm chiều bên nhau, đó là mười bảy năm tươi đẹp nhất của chúng tôi."

Nếu ba mẹ tôi không phản đối, không can thiệp, không cứng rắn như thế, tôi và Ôn Dĩnh đã không chia lìa.

"Thực ra ba mẹ tôi lúc đầu cũng không sẵn lòng để tôi yêu một người đàn ông."

Tôi sững người.

"Thái độ của cha mẹ phụ thuộc vào thái độ của tôi đối với Ôn Dĩnh. Tôi kiên định chọn Ôn Dĩnh, tôn trọng Ôn Dĩnh, mà bản thân Ôn Dĩnh vốn dĩ đã là một người cực kỳ, cực kỳ tốt rồi."

"Mười bảy năm đúng là rất dài, nhưng hai người cũng đã kết thúc rồi. Sau này tôi sẽ ở bên anh ấy, đi qua thêm rất nhiều cái mười bảy năm nữa."

"Tôi sẽ không cảm thấy anh đã sở hữu những năm tháng đẹp nhất đời anh ấy, bởi vì Ôn Dĩnh dù ở tuổi lên bảy, mười bảy, hai mươi bảy hay bảy mươi bảy, mỗi một ngày đều là năm tháng đẹp nhất của chính anh ấy."

Khi cậu ta nhắc đến Ôn Dĩnh, ánh mắt cậu ta lấp lánh ánh sáng.

Hóa ra, ba mẹ tôi không chấp nhận Ôn Dĩnh, bạn bè xung quanh tôi coi thường Ôn Dĩnh... mọi vấn đề ngay từ đầu đều nằm ở tôi.

Tôi chưa bao giờ kiên định lựa chọn anh.

Tôi yêu anh, nhưng cũng thật sự coi thường anh.

Trách qua trách lại, chỉ trách chính bản thân mình.

Cảnh vật ngoài cửa sổ sắt rất đẹp, trời xanh mây trắng.

Tôi bỗng nhớ lại rất nhiều năm về trước.

Tôi gối đầu lên chân Ôn Dĩnh, anh đang đọc sách.

Ánh nắng cứ thế dịu dàng phủ xuống.

Tôi nghe thấy anh đọc:

"Mạc niệm cựu thời noãn, cố nhân dĩ phùng xuân." (Đừng luyến lưu hơi ấm cũ, người xưa đã đón xuân mới rồi.)

Nhưng mấy ai có thể thanh thản đến thế.

Người xưa đã gặp mùa xuân, còn kẻ cũ bị bỏ lại, vẫn đang tham luyến hơi ấm của ngày xưa.

Không quên được nữa rồi.

Ôn Dĩnh ấy mà, vốn dĩ đã là một người tốt đến như vậy.

——Phiên ngoại: Chìm đắm trong đôi mắt ấy (Thẩm Kinh Trạch)

1

Khoảnh khắc đầu tiên Ôn Dĩnh nhìn tôi, người anh ấy nhìn không phải là tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm