Tôi tìm thấy Kiều Tư ở tầng 7.
Cậu ấy đang đắm chìm trong việc đọc sách.
Đến mức tôi ngồi đối diện mà cậu ấy cũng không hề hay biết.
Tôi tò mò liếc nhìn, cuốn sách có tựa đề là “Làm thế nào để gi*t ch*t kẻ địch mạnh mẽ một cách lặng lẽ?”.
Đáng sợ thật.
Tôi không dám làm phiền cậu ấy.
Lén lút đẩy phong thư màu đen từ phía bàn của mình sang phía cậu ấy.
Đầu ngón tay tôi ấn lên mép phong thư, vừa mới chạm sang nửa bên kia bàn, Kiều Tư đã dán mắt vào đầu ngón tay tôi.
Cậu ấy chậm rãi ngước mắt lên.
Biểu cảm vốn hơi u ám dần dần bị sự ngỡ ngàng lấp đầy.
Cậu ấy nhắm mắt lại, rồi lại mở ra.
Lẩm bẩm một mình: “Tống Kỳ Niên?”
“Chuyện gì thế này, ban ngày ban mặt mà cũng bị ảo giác sao?”
Tôi cười lấy lòng, nhỏ giọng giải thích: “Làm phiền cậu rồi à? Tôi chỉ muốn đưa cái này cho cậu thôi.”
Nói xong, tôi chuồn thẳng ra khỏi thư viện.
Trong ba người bạn cùng phòng, người tôi sợ nhất thực ra là Kiều Tư.
Cậu ấy cũng nghèo như tôi, chẳng có gì cả.
Trí tuệ ưu việt, vẻ ngoài âm nhu diễm lệ, làn da lúc nào cũng tái nhợt, ánh mắt luôn đầy vẻ âm hiểm.
Cậu ấy thường xuyên bị những Alpha khác gây khó dễ.
Một người như vậy, một khi bị dồn vào đường cùng, sẽ rất đ/áng s/ợ.
Biết đâu chừng thực sự sẽ gi*t người đấy.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi không sợ hai người kia.
Hy vọng sau khi gửi xong mấy bức thư tình này, tôi và ba người họ có thể trở lại trạng thái chung sống như trước.
Đợi đến khi tốt nghiệp đại học, tôi sẽ được giải thoát hoàn toàn.
Đang nghĩ ngợi như vậy thì cửa thang máy thư viện mở ra.
Bên trong không có ai, tôi bước vào, nhấn nút đóng cửa.
Cánh cửa thang máy dần khép lại.
Đột nhiên một bàn tay tái nhợt thò vào, giống như bàn tay q/uỷ.
Làm tôi sợ đến mức co rúm vào góc, không dám cử động.
Cảm biến thang máy phát hiện có người, cửa lại mở ra.
Gương mặt âm nhu trầm uất của Kiều Tư dần hiện ra trọn vẹn trước mắt tôi.
Cậu ấy chống tay lên cửa thang máy, rủ mắt nhìn tôi, dường như tâm trạng rất tệ, nghiến răng hỏi:
“Tống Kỳ...” Cậu ấy vẫy vẫy phong thư trong tay.
“Phong thư màu đen, thư tuyệt mệnh à?”
Tôi lắc đầu lia lịa.
“Không phải, đó là thư tình.”
Kiều Tư đờ người ra.
Có người phía sau giục cậu ấy.
“Cậu có vào không, không vào thì tránh ra được không?”
Kiều Tư ngẩn ngơ buông tay ra, đứng sang một bên.
Thang máy khép lại khi cậu ấy vẫn còn chưa hoàn h/ồn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cảm giác như vừa hoàn thành một bài toán thế kỷ.
Tôi vội vàng liên lạc với Tạ Tri Hứa, báo cáo tình hình nhiệm vụ.
[“Tịch Giản và Quý Mạt đều đồng ý rồi, Kiều Tư có lẽ cần cân nhắc thêm.”]
[“Tạ Tri Hứa, chúc cậu hạnh phúc nhé, dù là với bất kỳ ai.”]
Tạ Tri Hứa: [“???”]
[“Đồng ý nhanh thế sao?”]
[“Vãi thật, mình được hoan nghênh thế à?”]
Tôi cười khổ một tiếng, không trả lời nữa.
Tôi đi đến bên hồ Vị Ương, ngắm nhìn những con thiên nga đang đùa nghịch giữa hồ.
Điện thoại đột nhiên rung lên mấy cái.
Tịch Giản: [“Cậu đang ở đâu?”]
Quý Mạt: [“Tôi đấu xong rồi, sắp đến tìm cậu đây, chia sẻ vị trí cho tôi đi.”]
Kiều Tư: [“Người đâu rồi? Chạy nhanh như vậy là muốn ép ch*t tôi à?”]
Xem xong ba tin nhắn này, điện thoại của tôi suýt nữa thì rơi xuống hồ Vị Ương.
May mà tay tôi nhanh, vớt lại được trước khi nó chìm xuống nước 0,1 giây.
Đúng lúc đó thấy Tạ Tri Hứa nói muốn đến tìm tôi.
Tôi lập tức gửi vị trí cho cậu ấy.
Còn về ba người bạn cùng phòng của tôi...
Xin lỗi, tôi không dám trả lời.
Thứ nhất là tôi không biết họ tìm tôi làm gì, theo lý mà nói người họ cần tìm phải là Tạ Tri Hứa.
Thứ hai là tôi sợ cả ba người họ cùng cầm phong thư đến hỏi tôi rốt cuộc là chuyện gì, lúc đó không chỉ tôi bị đ/á/nh ch*t, mà cả Tạ Tri Hứa cũng gặp nguy hiểm.
Suy cho cùng, trên đời này chắc chẳng có mấy ai cùng lúc viết thư tình cho ba người cả.
Nhưng nếu là do Tạ Tri Hứa viết, thì sẽ chẳng có vấn đề gì.
Cậu ấy tốt như vậy, xứng đáng có được cả thế giới.