Đợi Lâu Chẳng Có Lợi Đâu

Chương 13

25/07/2024 19:21

13.

Thì ra trong khoảng thời gian này, anh đã lén đến thành phố tôi quay chương trình để thăm tôi.

Anh đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, hòa mình trong đám đông, ánh mắt dõi theo tôi.

Tôi bật đèn lên, dùng giọng điệu đùa giỡn để xua tan sự rung động vừa rồi: “Bạn trai cũ, anh đã vượt quá giới hạn rồi.”

Căn phòng vụt sáng.

Nhu Mễ ung dung ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cái, sau đó chạy xuống giường, dùng lưng cọ cọ bắp chân tôi.

Tôi khom lưng ôm lấy Nhu Mễ, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó.

Thịnh Cảnh An dùng ánh mắt hâm m/ộ nhìn Nhu Mễ, giọng điệu ai oán: “Anh thật sự có hơi g;;he;;n tị với nó đấy.”

Đây chẳng phải là cách nói khác của việc muốn tôi ôm anh một cái, vuốt ve anh ấy sao?

Nhu Mễ lao ra khỏi vòng tay của ôi, chạy đi mất.

Thịnh Cảnh an vòng tay ôm eo tôi, giam giữ tôi trong ng/ực.

Bốn mắt nhìn nhau, tuy anh không nói gì nhưng đôi mắt kia như đã nói hàng ngàn hàng vạn lần: Quay lại với anh đi, xin em đấy.

Nụ hôn nóng bỏng ập đến, tôi dùng tay ấn vào n;;gự;;c anh nhưng lại càng bị anh ôm ch/ặt hơn.

Anh không còn kiềm chế nữa, dùng ngôn ngữ cơ thể để bày tỏ tình cảm sâu đậm của mình.

Tay tôi mất hết sức lực, không còn chống cự nữa, tất cả lý trí đều tan vỡ, từ chấp nhận đến đáp lại.

Khi tôi sắp không thở được nữa, anh ôm tôi ngồi trên ghế sô pha, lại một lần nữa hôn tôi.

Cả thế giới như bị chúng tôi lãng quên.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Thịnh Cảnh An ngắt cuộc gọi, hôn lấy tôi như chưa từng được thỏa mãn.

Điện thoại lại reo lên lần nữa, tôi dùng ngón tay chọc chọc ng/ực anh, ra hiệu anh nghe điện thoại.

Anh nhận máy, sau khi nghe đối phương nói xong, sắc mặt anh trở nên âm trầm.

Sau khi cúp điện thoại, anh thở dài nói: “Ông nội anh bị bệ/nh nặng, đêm nay em ở chỗ này đi.”

Tôi nhẹ nhàng gật đầu, trước khi đi liếc nhìn ngăn tủ đầu giường một cái, muốn nói lại thôi.

Tôi ôm Nhu Mễ nằm trên giường của anh, tìm lại mấy phần lý trí.

Nếu không phải bị cuộc điện thoại kia c/ắt ngang, đêm nay có lẽ bọn tôi…

Có phải cuộc điện thoại đó là một lời cảnh báo không?

Nó nhắc nhở tôi, rằng chúng tôi không phải người của một thế giới.

Đừng cố gắng vượt qua ranh giới giữa hai chúng tôi.

Tôi chợt nhớ đến ánh mắt trước khi đi của Thịnh Cảnh An, anh liếc nhìn tủ đầu giường một cái, hình như có lời gì đó anh chưa kịp nói.

Trước đây, hầu như mỗi đêm tôi đều sẽ kéo cái ngăn đó ra, lấy đồ từ bên trong.

Không cưỡng lại được sự tò mò, tôi mở ngăn kéo ra.

Bên trong là một chiếc hộp đựng nhẫn, tôi mở ra, một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.

Đêm hôm đó, tôi mơ thấy Thịnh Cảnh An cầu hôn tôi, giấc mơ này thật sự rất ngọt ngào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm